10 giờ sáng, Lâm Tri Vân tỉnh dậy, nằm trên giường ngắm nghía phòng ngủ của Cố Minh Thâm. Trong chăn vẫn còn thoang thoảng mùi của hắn, cậu như kẻ biến thái chui vào chăn hít sâu mấy hơi, chỉ để lộ đôi mắt cong cong ra ngoài. Lát sau, có tiếng mở cửa, Lâm Tri Vân vội nhắm mắt giả vờ ngủ, người tới dừng lại bên mép giường. Cố Minh Thâm nhìn người trên giường, đôi mắt tinh nghịch của thiếu niên chuyển động dưới mí mắt, giả bộ ngủ trước mặt hắn mà cũng chẳng giống.
Chẳng thèm vạch trần, Cố Minh Thâm hù dọa, \”Không tỉnh dậy là tôi đi luôn đấy, để em ở lại đây một mình.\”
\”Á, đừng mà, em tỉnh rồi đây!\” Người trên giường lập tức tung chăn, bật dậy.
Cố Minh Thâm chỉ xuống đuôi giường, \”Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của em kìa! Quần áo hôm qua đem giặt rồi, tôi mua đồ mới cho em, giặt sạch sẽ rồi đấy. Sửa soạn xong tôi dẫn em đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe.\”
\”Vâng, chờ em một chút.\”
\”Không vội, ăn sáng xong rồi đi, cẩn thận dưới chân, lớn thế này mà cứ như trẻ con.\” Nhìn cậu tất bật mặc quần áo, Cố Minh Thâm vỗ mạnh một cái vào mông Lâm Tri Vân.
Sáng sớm, điện thoại hắn nhấp nháy liên tục, toàn lời chúc sinh nhật. Cha mẹ hắn gửi tin nhắn thoại, bảo chiều chờ hắn về ăn cơm.
\”Kiểm tra xong cho em tôi phải về nhà chính. Em có kế hoạch gì chưa?\” Cố Minh Thâm vừa giúp cậu chỉnh cổ áo, vừa hỏi.
Lâm Tri Vân thoáng chùng xuống, cố gượng cười, \”Anh đi đi, em không cần anh phải ở với em đâu, trước kia chưa quen anh, em vẫn sống tốt mà.\”
Cố Minh Thâm trêu, \”Không cần tôi sao mắt đỏ hết cả rồi? Bị cát bay vào à?\” Nhìn đôi mắt đã hoe đỏ, Cố Minh Thâm nghĩ đúng là bé này dính người, nhưng hắn lại thấy vui.
Lâm Tri Vân quay lưng, bĩu môi, \”Không được chọc em.\”
Cố Minh Thâm kéo cậu ra chỗ rửa mặt, \”Ngoan, đánh răng rửa mặt đi đã. Trước kia em bảo lâu rồi không gặp bạn à? Hôm nay được nghỉ, em hẹn bạn ra uống trà, thư giãn chút, đóng phim khó lắm mới xin nghỉ, chơi cho thoải mái.\”
Ngậm kem đánh răng, Lâm Tri Vân gật gù đáp lại. Đánh răng xong, cậu nhón chân hôn chụt lên miệng Cố Minh Thâm, cười tươi, \”Ông xã, sinh nhật vui vể.\”
Bất ngờ bị hôn, Cố Minh Thâm véo má cậu, \”Nhanh làm cho xong, tôi xuống nhà chờ em.\”
Lâm Tri Vân vội nắm tay hắn, \”Đừng mà, đi xuống cùng em đi, em không muốn đi một mình.\”
\”Như thế nào? Em vẫn còn xấu hổ?\”
Tắm rửa xong, Cố Minh Thâm dẫn Lâm Tri Vân xuống lầu, nhà ăn đã dọn sẵn đồ ăn tinh tươm. Bác Đông thấy hai người xuống, cười tươi chạy tới, \”Thiếu gia sao đi lâu thế, đồ ăn chuẩn bị xong hết rồi, không xuống là nguội mất.\”
Kéo người phía sau lên, Cố Minh Thâm trêu, \”Em ấy ngại không dám xuống một mình, tôi chỉ đành chiều theo.\”
Hắn giới thiệu với Lâm Tri Vân, \”Đây là Bác Đông, người nhìn tôi lớn lên, sau này gặp mặt nhớ chào hỏi.\”