Giờ tuất đã qua một nửa, trong phòng đã thắp đèn, Ngụy Vô Tiện đẩy cửa Tĩnh Thất nhìn ra ngoài, trăng non đã lặng lẽ mọc, chung quanh, còn có mấy ngôi sao phát ra ánh sáng yếu ớt, ráng chiều mờ dần, bầu trời hoàng hôn trải rộng cũng từ từ nhạt màu. Bình thường canh giờ này, Lam Vong Cơ đã sớm trở về, hôm nay lại chậm chạp không thấy bóng người.
Mấy ngày trước đệ tử Lam gia ra ngoài trừ tuý đưa về một tà vật, chuẩn bị hôm nay vấn linh ở Minh Thất, từ sớm đã thông báo cho Lam Vong Cơ đến đó. Ngụy Vô Tiện rất tò mò, vốn cũng muốn đi cùng, thế nhưng thân thể này của hắn hiện giờ ngồi không được, đứng cũng không lâu, lại sợ thứ vẫn chưa rõ lai lịch kia không cẩn thận làm người bị thương, đành phải từ bỏ, đồng ý đợi Lam Vong Cơ trở về rồi kể cho hắn nghe sau.
Vì không lâu sau chuyện tế tổ tiết Hàn Thực, hôm nay Lam Vong Cơ còn phải đi gặp Lam Hi Thần trước. Cho nên sáng sớm đã ra cửa, nghe đệ tử canh giữ ở Minh Thất nói đã vào cửa lúc khoảng giờ tị ba khắc, nhưng không ngờ đến giờ vẫn chưa đi ra. Ngụy Vô Tiện cúi đầu suy nghĩ một lát, nghĩ Lam Vong Cơ đã không kêu người tới thông báo, vậy chắc là cũng sắp trở về rồi. Chỉ là Lam gia luôn luôn làm việc và nghỉ ngơi nghiêm khắc, cũng không biết có chuẩn bị cơm hay không. Tuy nói vào Minh Thất thời gian lâu cũng sẽ có dâng trà giải khát, vả lại người tu tiên đều sẽ tích cốc, không ăn một hai bữa cũng không sao, nhưng hắn vẫn hy vọng Lam Vong Cơ trở về có thể ăn một bữa cơm cho đàng hoàng, nghĩ như vậy, liền dời bước đến phòng bếp.
Đã qua giờ cơm, trong phòng bếp đã gần như thu dọn xong rồi. Lúc Ngụy Vô Tiện đến, chỉ còn lại hai ba phụ nhân lớn tuổi (phụ nữ đã có chồng) đang lau chùi bếp, chuẩn bị thức ăn cần dùng cho ngày hôm sau. Một vị phụ nhân đang chọn thức ăn ở hướng đối diện cửa nhìn thấy hắn trước, thấy Ngụy Vô Tiện đi tới, nhìn thoáng qua mặt đất chỉ mới quét sơ còn hơi trơn trượt, vội vàng dùng tạp dề lau tay đi về phía hắn, cười nói: \”Công tử sao lại đi đến nơi này, phòng bếp vừa dơ bẩn vừa bừa bộn, cũng không có gì đẹp mắt, trời tối rối, thân thể công tử lại nặng nề, vẫn là mau chóng trở về đi. \”
Trong hai năm Ngụy Vô Tiện mới vừa tới Lam gia kia cũng không ít lần gây họa cho phòng bếp. Khi đó hắn tuổi còn nhỏ lại rất ham chơi, luôn nghĩ ra mấy món ăn linh tinh, tài nấu nướng của hắn thật ra vẫn tốt, chỉ là cực kỳ cay. Một món ăn làm ra xong, luôn cho rất nhiều tiêu ớt bất chấp mọi thứ. Cố tình khẩu vị người Lam gia thanh đạm, đối với món ăn hắn làm ra không kể tới rất khó nuốt, cũng đủ khiến cho người ta nhớ sâu sắc, huống chi còn có mấy lần thất bại thảm thiết nữa.
Sau khi có tiểu Lam công tử hắn vì thèm ăn đến đây hai lần, lần nào cũng bị một đống người khẩn trương đuổi trở về. Vị phụ nhân này ước chừng đã hiểu lầm, sợ hắn lại chơi đùa, mới vội vàng kêu hắn quay về. Ngụy Vô Tiện nở nụ cười với bà, đang định nói chuyện, thì thấy một đại thẩm bên cạnh đi tới, cười vỗ vỗ vào vị phụ nhân kia nói, \”Ngươi còn biết thân thể công tử nặng nề, hôm nay đưa cơm chiều đến Tĩnh Thất hơi sớm, đến giờ này, công tử sợ là lại đói bụng rồi\”. Đại thẩm nói xong, nhìn về phía Ngụy Vô Tiện, vẻ mặt ôn hòa mỉm cười, hỏi: \”Công tử muốn ăn cái gì, chúng ta đi làm?\”