Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia – Chương 9: Mua củi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia - Chương 9: Mua củi

Đường Viễn cố ý chuẩn bị lượng mì lạnh ít hơn mọi lần, bán xong liền trở về. Bất quá bởi vì gần đây thời tiết chậm rãi chuyển lạnh, tuy phân lượng ít nhưng thật ra lại vừa đủ.

Hắn về nhà cất đồ trước, lấy ra mấy cái trứng kho hôm qua lưu lại gói thật tốt. Kiểm tra quần áo qua một lượt xem có chỗ nào bẩn không, sau đó liền đi đến nhà Tô Nặc.

Hắn không biết Tô Nặc còn giận hắn hay không, nên khi tới trước cửa nhà cậu hắn có chút chần chừ, hắn hít sâu một hơi, giơ tay gõ cửa.

\”Tới liền!\”

Đường Viễn nghe thanh âm này như là của phụ nhân lớn tuổi, cửa mở, quả nhiên là Tô mẫu.

Hắn tức khắc có chút khẩn trương, theo bản năng mà dựng thẳng sống lưng, nhấp môi nói: \”Bá mẫu hảo, ta là ——\”

Lời còn chưa dứt, đã bị Tô mẫu một phen kéo vào sân, Tô mẫu cười rất hòa ái: \”Ta biết ngươi là ai, Đường Viễn có phải hay không? Ngươi là tới tìm Nặc ca nhi đi?\”

\”Ngươi là cái hài tử tốt, chính mình kiếm tiền được còn nghĩ giúp đỡ nhà chúng ta, đại nương thật cảm tạ ngươi!\”

Nàng nghe Nặc ca nhi nói, mỗi ngày đưa một ít đồ ăn cho Đường Viễn là được tám văn tiền! Này rõ ràng là niệm tình Nặc ca nhi nên giúp đỡ nhà nàng mà!

\”Bá mẫu ngài khách khí, thời điểm ta vừa tới Nặc ca nhi giúp đỡ ta không ít. Huống chi,  ta cũng không thể mãi nhận không đồ của ngài được.\” Đường Viễn lễ phép mà cười nói.

Tô mẫu càng cao hứng, ánh mắt nhìn về Đường Viễn cũng càng thêm hòa ái.

\”Tiểu Viễn, ngươi hôm nay tới tìm Nặc ca nhi có chuyện gì sao?\” Tô mẫu cầm chén đổ nước mời Đường Viễn, lại như là nhớ tới cái gì, vỗ trán một phát , \”Ai u, ngươi có phải hay không tới lấy quần áo? Quần áo người ngày hôm kia liền làm tốt, vốn dĩ Nặc ca nhi muốn tự mình mang qua đưa ngươi, nhưng hôm qua Tiểu Nặc đi lên núi hái thuốc không cẩn thận ngã trẹo chân, giờ đang nghỉ ngơi trong phòng.\”

\”Nặc ca nhi sau có nhờ ta mang qua cho ngươi, ta bận nhiều việc quá lại quên mất, thật sự là xin lỗi!\” Tô mẫu trên mặt mang theo xấu hổ cười.

Đường Viễn vốn dĩ cũng không phải vì chuyện này mà tới, nhưng nghe giọng điệu Tô mẫu nói, Tô Nặc giống như không giận hắn.

Hắn trong lòng buông lỏng, ôn thanh nói: \”Không có việc gì, ta cũng không nóng nảy, chờ lát nữa ta tự mình lấy về là được.\”

\”Ta đây liền lấy cho ngươi!\” Tô mẫu nghe Tô Nặc nói, đứa nhỏ này hiện tại liền trên người chỉ có bộ quần áo này, nàng vẫn nên nhanh đem quần áo cấp đứa nhỏ này.

\”Ngài từ từ!\” Đường Viễn gọi lại Tô mẫu, \”Ta có thể hay không nhìn thấy Tô Nặc, hắn bị thương có nặng không?\”

Thân mình đơn bạc kia của Tô Nặc, lúc này lại b·ị th·ương không khỏi khiến người khác lo lắng.

\”Tiểu Nặc b·ị th·ương không nặng, nghỉ ngơi hai ngày là được, để ta đỡ Tiểu Nặc lại đây gặp ngươi.\” Phòng ca nhi không thể để hán tử tùy tiện tiến vào, nhưng đem người đỡ ra tới nói chuyện vẫn có thể.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.