Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia – Chương 60: Hết bệnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia - Chương 60: Hết bệnh

Lúc này, thuốc đã được sắc xong, Tô Nặc dùng vải để lọc bỏ bã thuốc. Thuốc có màu đen tuyền, không cần lại gần cũng có thể ngửi thấy một mùi chua xót. Tô Nặc đặt thuốc và cháo lên khay, rồi bước nhanh vào phòng nghỉ. Đại Tráng cũng đã mua chậu than về, nhiệt độ trong phòng ấm áp hơn nhiều. Tô Nặc đặt khay lên bàn, sau đó nhẹ nhàng đến bên giường, duỗi tay đánh thức Đường Viễn.

\”Viễn ca!\” Tô Nặc vừa lây, vừa thì thầm bên tai Đường Viễn, \”Viễn ca! Tỉnh dậy uống thuốc xong rồi ngủ tiếp nhé!\”

Đường Viễn nhíu mày, từ từ mở mắt ra. Tô Nặc ngay lập tức nhìn về phía Đại Tráng còn đứng trong phòng: \”Đại Tráng, mau lấy thuốc trên bàn đến đây!\”

\”Vâng!\” Đại Tráng cẩn thận đưa thuốc cho Tô Nặc.

Tô Nặc đỡ người Đường Viễn dậy, để hắn dựa vào vai mình, rồi bưng chén thuốc lên, múc một muỗng đưa đến miệng Đường Viễn. Nhưng nghĩ đến Đường Viễn vẫn chưa ăn gì, Tô Nặc dừng lại, hơi cúi đầu hỏi: \”Viễn ca, cháo vẫn còn nóng, nếu đói thì uống vài muỗng cháo trước rồi uống thuốc được không?.\”

Ngửi mùi là biết thuốc rất đắng, Đường Viễn hơi nhăn mặt, hắng giọng một cái rồi ngồi thẳng dậy, cầm lấy chén thuốc từ tay Tô Nặc, giọng khàn khàn nói: \”Không cần, huynh uống thuốc trước.\”

\”Cẩn thận nóng!\” Tô Nặc thấy Đường Viễn uống thuốc, không khỏi dặn dò: \”Viễn ca, huynh uống từ từ thôi!\”

Đường Viễn uống thuốc nhanh chóng, vì thuốc quá đắng, nên mặt hắn có chút vặn vẹo. Tô Nặc thấy vậy lo lắng hỏi: \”Viễn ca, nếu không đệ đi lấy mứt hoa quả cho huynh nha?\”

\”Không cần, Tiểu Nặc!\” Đường Viễn ngăn Tô Nặc, kiên quyết nuốt hết thuốc, điều chỉnh lại vẻ mặt: \”Không cần mứt hoa quả, huynh không sao đâu!\”

Tô Nặc lau miệng Đường Viễn: \”Huynh thật sự không cần sao? Nhưng đệ thấy vừa rồi…\”

Đường Viễn nắm tay Tô Nặc, khẳng định: \”Thật sự không cần! Huynh chỉ không cẩn thận bị nóng thôi, không sao đâu.\”

\”Cái gì?!\” Tô Nặc lo lắng, chạm tay lên mặt Đường Viễn, nhìn chằm chằm vào miệng hắn.

\”Huynh không bị phỏng chứ? Có đau lắm không?\”

\”Không đau\” Đường Viễn nắm lấy tay nhỏ của Tô Nặc, xoa xoa nhẹ, mỉm cười nói: \”Tiểu Nặc đừng lo lắng, huynh ngủ một giấc thì sẽ tốt thôi.\”

\”Vậy tốt quá!\” Tô Nặc thở phù một cái rồi đỡ Đường Viễn nằm xuống, giúp hắn chỉnh lại góc chăn, nói tiếp: \”Huynh nghỉ ngơi trước đi, đệ đem cháo đi hâm nóng, chờ khi nào huynh tỉnh lại rồi ăn.\”

Đường Viễn định hỏi về việc trong tiệm, nhưng mắt hắn ngày càng nặng, chỉ lơ mơ trả lời Tô Nặc một câu rồi ngủ tiếp. Đại Tráng nhẹ nhàng bước đến, nhìn Đường Viễn, rồi nói với Tô Nặc: \”Tô Nặc ca, Đường đại ca ngủ rồi, đệ đi làm việc trước đây?\”

\”Ừ, đệ cứ đi đi, có ta ở đây là đủ rồi!\” Tô Nặc gật đầu, rồi nhớ ra Toan Mai cao đã làm xong tối qua, cậu gọi Đại Tráng lại: \”Đại Tráng! Đệ ra sau giếng, dọn mấy chồng Toan Mai Cao ra ngoài bán đi nhé.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.