Đường Viễn nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra chuyện gì có thể khiến Tô mẫu biến hóa lớn như vậy. Hắn không thay đổi sắc mặt mà quan sát Tô mẫu.
\”Vậy bát tự đều đã hợp xong rồi sao?\” Tô mẫu nhìn về phía bà mối.
Bà mối cười lấy ra hôn thư, đưa cho Tô mẫu: \”Hợp hảo! Hai người cực kỳ xứng đôi! Về sau khẳng định sinh hoạt tốt đẹp!\”
Tô mẫu gật đầu: \”Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!\”
Bà cầm hôn thư trong tay, không mở ra, ngón cái ấn chặt lấy, có thể thấy rõ bà đang có chút khẩn trương.
Đường Viễn trong lòng lộp bộp một chút, cắn chặt môi.
Tô phụ ngồi bên cạnh duỗi tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Tô mẫu. Tô mẫu nhìn Tô phụ trao đổi ánh vài lần, rồi bà cắn môi như thể đã hạ quyết tâm. Quay đầu lại, bà nói với Đường Viễn: \”Tiểu Viễn à, ta và cha của Nặc ca nhi có chuyện muốn bàn bạc với con.\”
Đường Viễn trầm giọng nói: \”Ngài cứ nói.\” Chỉ cần không phải muốn từ hôn thì cái gì đều được.
Việc hôn nhân này tốt như vậy, mấu chốt là nhân phẩm của Đường Viễn, thì Tô phụ và Tô mẫu rất tin tưởng, bọn họ bị ngốc mới từ hôn. Trên thực tế, Tô phụ và Tô mẫu chỉ là muốn lùi lại hôn kỳ một chút, chỉ là thời gian lùi lại này, có chút dài……
Tô mẫu nhìn Đường Viễn, âm thanh rất ôn hòa: \”Là thế này tiểu Viễn! Ta cùng cha của Nặc ca nhi đã thương lượng một chút, muốn hỏi con có thể hay không đem hôn kỳ chậm lại một chút! Đợi kỳ thi mùa thu sang năm, có kết quả khảo thí của cha Nặc ca nhi, thì các con thành thân được không?!.\”
Đây là kết quả của cuộc bàn bạc suốt đêm hôm qua giữa Tô mẫu và Tô phụ. Họ nghĩ rằng Tô Nặc vẫn còn trẻ, có thể đính hôn trước, không cần vội vàng thành thân. Đợi đến năm sau, khi kết quả kỳ thi mùa thu được công bố, nếu Tô phụ trúng cử, thì thân phận của Tô Nặc sẽ càng cao, lúc đó thành thân cũng sẽ thêm phần vinh quang. Còn nếu…. Tô phụ không đỗ, thì chỉ coi như chậm lại một chút thời gian mà thôi.
Chỉ là những người nhà nông giống như bọn họ, trừ phi đính hôn khi tuổi còn nhỏ, bằng không sau khi đính hôn, đều không đến ba tháng sau sẽ thành thân. Mục đích chính là sớm có con cái, vì người nhà nông rất xem trọng chuyện này.
Lần này bọn họ muốn lùi hôn kỳ lâu như vậy, bên ngoài nghe được sẽ nói họ không phải. Nhưng Tô phụ và Tô mẫu vẫn quyết tâm thuyết phục Đường Viễn. Vì lợi ích của Tô Nặc, họ vẫn muốn cố gắng hết sức.
Nghe Tô mẫu nói vậy, Đường Viễn thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải hủy hôn thì không vấn đề gì, còn lại chỉ là chờ thêm một thời gian nữa. Hắn có thể đợi được!!!
Đường Viễn nhìn về phía Tô mẫu nói: \”Được, vậy nghe theo ngài.\”
Đường Viễn cũng có cùng suy nghĩ với Tô phụ và Tô mẫu. Nếu Tô phụ trúng cử, đó sẽ là một tin cực tốt cho Tô Nặc. Trong thôn, có người sau lưng bàn tán rằng Tô Nặc không xứng với hắn, nhưng nếu Tô phụ thành công, điều đó sẽ làm im miệng những lời đàm tiếu ấy.