Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia – Chương 41: Ánh trăng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia - Chương 41: Ánh trăng

Đường Viễn nhìn sắc mặt khó coi của hán tử, quay đầu nói với Tô phụ Tô mẫu: \”Không biết vị này là……\” Hắn nhìn về phía hán tử, Tô mẫu vội nói:

\”Nhìn ta này, lại quên giới thiệu! Đây là Phú Quý, là cháu bên ngoại của ta.\”

Phú Quý? Đường Viễn cũng sửng sốt, không ngờ hán tử nhìn như một thư sinh thế kia, lại có cái tên như vậy. Hắn cố nín cười, nhíu mày lo lắng nhìn về phía Phú Quý, rồi quay sang Tô mẫu nói:

\”Ta thấy sắc mặt Phú Quý huynh không tốt lắm, sẽ không sinh bệnh đi?\”

Phú Quý mặt xanh mét, đang hung hăng trừng mắt nhìn Đường Viễn, không ngờ Đường Viễn lại đột nhiên nói một câu như vậy. Phú Quý nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, lại bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Tô mẫu, vội nói: \”Ta không sao, chỉ là thường ngày hay đọc sách, nên thỉnh thoảng có chút thiếu sức sống.\” Nói xong còn cố ý liếc mắt nhìn Tô Nặc đang an tĩnh ăn cơm.

\”Tốt tốt! Phú Quý thật đúng là dụng tâm\” Tô mẫu nở nụ cười, múc thêm chén canh cho Phú Quý: \”Đây, uống nhiều canh thêm chút đi\”

\”Cảm ơn cô mẫu\” Phú quý chậm rãi đứng dậy, cử chỉ rất là văn nhã. Tô mẫu tinh tế đánh giá hắn, trong lòng vừa lòng vài phần. Lần này Phú Quý cùng nương của hắn tới bái phỏng hẳn đang đúng ý của bà, bà cũng đang muốn xem vài nhà cho Nặc ca nhi đây.

Phú Quý tuổi còn trẻ đã đậu tú tài, tuy rằng lớn lên nhìn có chút già, nhưng cũng không tính quá xấu. Nhà mẹ đẻ của bà tuy không tính là đại phú đại quý, nhưng cũng có vài mẫu đất. Mà Quý Phú lại là con trai độc nhất trong nhà, hai nhà lại là thân thích, nếu là có thể thân càng thêm thân, cũng coi như hảo nhân duyên.

Hơn nữa…… Nhìn dáng vẻ Phú Quý đối Nặc ca nhi nhà bọn họ có ý đi. Tô mẫu nhìn Phú Quý thường thường ngắm Tô Nặc, khoé miệng mở rộng vài phần.

Đường Viễn thấy thế, tức khắc cảnh giác lên, làm bộ lơ đãng nói: \”Ta nghe nói có những loại bệnh mà nếu không chữa trị kịp thời có thể dẫn đến tử vong, Phú Quý huynh cần phải chú ý, sớm đi khám đại phu. Dù bệnh có nghiêm trọng đến đâu, chữa trị sớm vẫn có thể kéo dài thời gian sống thêm một chút.\”

\”Ngươi ——\” Phú Quý nghe vậy, nổi trận lôi đình, lông mày liền dựng lên muốn nói lại. Nhưng ánh mắt quét đến Tô phụ Tô mẫu, nghĩ đến hình tượng ôn tồn lễ độ của mình, liền nghẹn lại, cắn chặt hàm răng, \”Không nhọc vị tiểu ca này lo lắng, thân thể của ta, tự ta rõ ràng.\”

Đường Viễn cười rất là hòa nhã nói tiếp: \”Vậy cũng không nhất định, có rất nhiều bệnh đều do mình không ý thức đến, chờ ý thức được liền chậm.\”

Bị người ta nói lần nữa, Phú Quý thật sự nhịn không được, đứng lên muốn chất vấn Đường Viễn.

Nhưng hắn còn chưa có mở miệng, đã bị Tô mẫu đánh gãy. Tô mẫu vẻ mặt khẩn trương mà nhìn về phía Đường Viễn: \”Tiểu Viễn, con nói chính sự thật sao?\”

Tuy rằng Phú Quý là cháu bên ngoại của bà, nhưng vẫn không thể so với hài tử thân sinh của mình. Bà cũng không thể để Nặc ca nhi tuổi còn trẻ mà phải thủ tiết.

Thấy Tô Mẫu hỏi, Đường Viễn nhẹ thở dài, như có chút khó xử mà liếc mắt nhìn Phú Quý, rồi nói một cách mơ hồ: \”Về chuyện này… con cũng không biết rõ lắm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.