\”Tiểu nhị, cho ta hai cân bột mì.\” Một lão thái thái tay vác rổ, nói với tiểu nhị bên cạnh.
\”Có ngay đây!\” tiểu nhị cao giọng đáp lại, một bên đưa bột mì cho lão thái thái, một bên cười nói \”Ngài mua để làm cho tôn tử ăn đi, thật tinh tế.\”
\”Ai ui! Có gì mà tinh tế với không tinh tế!\” Lão thái thái khóe mắt nhếch lên, mang chút đắc ý:
\”Tôn tử của ta muốn ăn mì, trong nhà vẫn mua nổi, sao có thể để tôn tử bị đói được chứ.\”
Tiểu nhị nịnh hót một câu: \”Ngài cũng thật thương tôn tử.\”
\”Của ngài đây!\” Tiểu nhị gói bột mì lại thật tốt, rồi đưa cho lão thái thái \”Một cân mười hai văn, tổng cộng 24 văn.\”
Lão thái thái tiếp nhận túi, bỏ vào trong rổ.
\”Tôn tử của ngài thích ăn mì, ta thấy ngài thương tôn tử như vậy, không bằng mua chút mì kiềm đem về cho tôn tử của ngài nếm thử?\” Tiểu nhị mặt mang tươi cười mà đẩy mạnh tiêu thụ:
\”Ngài có nghe qua quán mì Trương Ký ra món mới là mì Tam Tiên không? Chính là dùng loại mì này làm!\”
Lão thái thái nghe tiểu nhị nói nửa câu đầu trong lòng tuy rằng cao hứng, nhưng cũng minh bạch tiểu nhị là muốn đẩy mạnh tiêu thụ. Đã muốn xoay người đi, nhưng đến khi nghe nửa câu sau thì bước chân ngừng lại.
Quán mì Trương Ký ở trấn trên bọn họ cũng có chút danh tiếng, đặc biệt là món mì Tam Tiên mới ra rất nổi danh, ai ăn cũng đều tán thưởng.
Hôm trước bà cũng thương tôn tử, đưa tôn tử đi ăn một lần, hương vị kia thật là tuyệt! Đặc biệt là món mì sợi kia, vừa không quá đắt đỏ, lại no bụng và ngon miệng. Nếu không vì giá có chút cao, bà chắc chắn sẽ ăn mỗi ngày!
\”Thật sự là cùng loại với mì Tam Tiên của quán mì Trương Ký sao?\” Lão thái thái hoài nghi mà nhìn tiểu nhị, chỉ sợ hắn lấy mì Tam Tiên ra để làm mánh lới:
\”Mì sợi nhà kia tôi chưa từng thấy qua, nhưng lại giống với mì lạnh mà tôi đã ăn ở cái sạp bên kia. Nói thật thì cái sạp đó mấy ngày nay cũng chưa bán mì lạnh. Ngươi không phải đang lừa ta đấy chứ?\”
Tiểu nhị vừa thấy có thể hấp dẫn sự tò mò của lão thái thái, lập tức nói: \”Ban ngày ban mặt, ta nào dám há mồm gạt người chứ. Với lại này cũng vừa hay, mì kiềm này, thật đúng chính là Đường lão bản bán mì lạnh kia làm. Quán mì Trương Ký cũng mua mì sợi của nhà hắn, không tin ngài có thể đi hỏi một chút.\”
\”Nếu đây không phải thật, ta nào dám dùng cờ hiệu của nhân gia để bán a, không sợ người ta tìm tới cửa sao.\”
Hắn nói như vậy, lão thái thái cũng có chút tin, bất quá hôm nay lão nhân gia bà đây rảnh rỗi, trực tiếp đối tiểu nhị nói: \”Vậy được rồi! Vừa vặn giờ ta đang rảnh, hiện tại liền đi qua hỏi một chút. Nếu thật sự là sợi mì giống nhau, ta sẽ mua!\”
Nếu thật giống nhau, tiệm tạp hóa khẳng định so với quán mì tiện nghi hơn. Bà và tôn tử đều rất thích ăn, có thể thường tới mua, điều kiện nhà bà cũng không tồi, ăn thoải mái.
Tiểu nhị tuy biết ăn nói nhưng cũng bị nghẹn một chút. Bất quá hắn cũng không nói dối, không sợ người ta đi nghiệm chứng, thanh thuý nói: \”Tốt quá! Ta liền ở chỗ này chờ ngài!\”