Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia – Chương 25: Phơi mì – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Về Cổ Đại Hằng Ngày Kiếm Tiền Dưỡng Gia - Chương 25: Phơi mì

(Edit: Từ chương này Mèo sẽ thay đổi xưng hô của Đường Viễn và Tô Nặc: – Huynh/ta, Đệ/ta cho gần gũi hơn chút.)

Đường Viễn thấy mặt Tô Nặc đỏ bừng chạy vào bếp, vành tai bản thân không biết như thế nào cũng có chút nóng lên. Hắn thu hồi ánh mắt, quay người lại liền thấy Đại Tráng đang nhìn chằm chằm mình.

\”Đại Tráng! Đệ đánh xe lừa lên lại trấn trên kéo thêm một trăm cân bột mì về đi\” Đường Viễn khụ khụ hai tiếng, sờ sờ mũi, móc bạc ra đưa cho Đại Tráng, nói thêm:

\”Khi trở về, lúc đi ngang qua cửa thôn, tiện đường chặt giúp ta mấy cây trúc mang về đây, to cỡ ngón trỏ là được.\”

Đại Tráng vẻ mặt tinh ranh nhìn một vòng trên người Đường Viễn, cười hắc hắc, nhận lấy bạc cất vào trong ngực, rồi leo lên xe: \”Ta đã biết Đường đại ca! Huynh mau vào hống Tô Nặc ca đi!\”

Nói xong, không đợi Đường Viễn phản ứng, giơ roi vút vào mông lừa lái xe đi.

Đường Viễn nhìn bóng dáng của nhóc, cười mắng một câu: \”Tiểu tử này!\”

Hắn nhớ tới Tô Nặc cùng Đại Tráng hẳn vẫn chưa ăn cơm trưa. Đại Tráng thì đã sớm không thấy bóng người, nghĩ nếu nhóc đói bụng sẽ tự biết mua chút gì đó ở trên trấn lấp đầy bụng. Vì thế hắn đứng ở ngoài phòng bếp, xoa xoa mặt, khôi phục lại bộ dáng bình thường mới bước vào phòng bếp.

Tô Nặc vén tay áo lên, đang giúp Đường Viễn thu thập phòng bếp, vừa rồi hắn làm xong cơm còn chưa kịp dọn dẹp lại.

\”Đệ cứ để đó, lát nữa ta sẽ tự mình dọn dẹp là được rồi.\” Đường Viễn tiến lên ngăn cậu lại. Thấy Tô Nặc vẫn cứ cúi đầu không nhìn mình, hắn tiến lên hai bước, hơi hơi cúi người, ngữ điệu ôn nhu: \”Thực xin lỗi Nặc ca nhi! Vừa rồi là ta không tốt, mạo phạm đệ, ta thật sự không phải cố ý.\”

Tô Nặc hơi hơi quay đầu đi, lộ ra cần cổ nhuộm hồng một mảnh, cậu lui về phía sau hai bước, tay nắm vạt áo, thoáng nâng mắt, thấp giọng nói: \”Ta…… Ta đã biết! Đường đại ca, không phải huynh còn chưa ăn cơm xong sao? Huynh ăn cơm trước đi.\”

Đường Viễn cẩn thận quan sát thần sắc Tô Nặc, xác thật cậu thực sự không sinh khí mới buông tâm. Hắn cảm thấy trên đời này không có ca nhi nào tính tình tốt như thiếu niên, giống một bé thỏ nhỏ, đáng yêu lại ngoan ngoãn.

\”Đệ cũng ăn đi! Ta mới làm cơm chiên trứng, trong chảo vẫn còn một chút\” Đường Viễn lấy từ trong ngăn tủ ra cái chén sạch cùng đôi đũa, mở nắp nồi ra, đem phần cơm còn dư lại cho vào chén, đưa cho Tô Nặc: \”Đệ ăn cùng ta đi.\”

Tô Nặc vừa định cự tuyệt, bụng liền vang nhỏ hai tiếng, cậu ôm bụng ảo não.

Đường Viễn nhịn cười, đưa cơm chiên trứng cho Tô Nặc: \”Nhanh ăn đi! Vừa rồi nhạc phụ của Triệu thiếu gia, Tiền lão gia đã đặt 50 cân mì kiềm, hôm nay sẽ còn rất nhiều việc cần làm đó.\”

\”Thật sao?!\” Tô Nặc đôi mắt tỏa sáng, bất chấp ngượng ngùng, tiếp nhận chén, \”Vậy chúng ta mau ăn nhanh đi!\”

Hai người cũng không lên nhà chính ăn, Đường Viễn dọn băng ghế để Tô Nặc ngồi, chính mình thì ngồi xổm trên mặt đất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.