#GĂH: Tr ơi áp lực cơm áo gạo tiền, hên bỏ con mèo ở nhà bame nuôi chứ đem nó vào Đà Nẵng ở cùng chắc 2 đứa đi bụi luôn
Người phụ nữ dịu dàng thế mà là mẹ của Phàn Vân Cảnh!
Lộ Thiên Tinh tiết chế biểu cảm, cân nhắc bây giờ có nên rời đi không. Cậu vẫn còn nhớ đường về, hay là…
\”Tổng giám đốc Phàn!\” Cửa lớn biệt thự bỗng mở ra, cậu thanh niên nhuộm tóc vàng dựa vào khung cửa, vén tóc nhướn mày nói: \”Vừa nghe thấy tiếng đã chạy ra đón anh ngay nè, có cảm động không.. Vãi, Lộ Thiên Tinh!!!\”
Cậu thanh niên lập tức đứng thẳng dậy, chẳng còn nhớ mình ra đón ai nữa, kích động chạy về phía Lộ Thiên Tinh: \”Thầy Lộ tui là thần tượng của anh nè, á nhầm, ý tui là anh là thần tượng của tui, tập Tân Tinh Tú nào tui cũng coi hết, thích nhất là màn biểu diễn của anh! Anh hát chay cũng hay nữa!\”
Sự nhiệt tình của đối phương làm người khác không đỡ nổi, Lộ Thiên Tinh vô thức nép ra sau Phàn Vân Cảnh, gật đầu trả lời: \”Cảm ơn.\”
\”Oa anh nói chuyện nghe cũng hay nữa!\” Mắt cậu thanh nhiên càng sáng hơn, phấn khích giơ vuốt.
Phàn Vân Cảnh chẳng nể nang mà nhấc chân tung cước.
Cậu tóc vàng không đề phòng bị đá lùi ba bước, áo dính cả dấu giày. Cậu ta nổi điên lên ngay: \”Phàn Vân Cảnh anh làm gì thế! Đcm cái áo đây mới mua, có chuyện gì không nói đàng hoàng được à!\”
\”Hóa ra cũng biết nói năng đàng hoàng.\” Phàn Vân Cảnh âm trầm đe dọa: \”Còn cả gan động chân động tay nữa thì tôi sẽ quăng hết đống áo quần của cậu, xem tôi có dám làm không.\”
Cậu tóc vàng bị đâm trúng tim đen, lắp bắp: \”Mắc gì quăng áo quần người ta, chỉ bắt tay thôi chứ có động tay động chân đâu, đừng có làm tui mất mặt trước thần tượng chứ.\”
Phàn Vân Cảnh lười lý lẽ với cậu ta, nắm lấy cổ tay Lộ Thiên Tinh kéo vào nhà.
Mẹ Phàn đã đứng đợi trong phòng khác, thấy ba đứa trẻ bước vào cửa thì vẫy tay bảo: \”Mấy đứa lại ngồi ăn trái cây này, bên ngoài nóng lắm.\”
Lộ Thiên Tinh hoàn hồn, câu muốn rời đi mắc kẹt lại trong cổ họng, nói không được mà nuốt cũng không xong, đành yên lặng ngồi xuống ghế sô pha… Lúc nãy vì cái người tóc vàng tự dưng ngắt lời làm mình quên nói!
Cậu hối hận trong lòng, nếu mà biết mẹ của Phàn Vân Cảnh đến đây thì cậu đã không đến xem phòng rồi. Giờ thì hay, muốn bối rối bao nhiêu thì có bấy nhiêu, nói chuyện cũng chẳng được mấy câu đành im lặng lạc quẻ, bầu không khí khiến người ta phải tuyệt vọng.
Không được, cậu phải tìm lí do để đi.
Lộ Thiên Tinh âm thầm lấy điện thoại ra định nhắn Tiền Lãng đến đón. Phàn Vân Cảnh ngồi bên cạnh bỗng xoa đầu cậu nói: \”Nói đến xem phòng rồi mà, để tôi đưa cậu đi tham quan.\”
Lộ Thiên Tinh trố mắt, muốn nói đừng có xoa đầu tôi nhưng mẹ của người ta lại ở đây nên không thể không chừa mặt mũi cho hắn được, đành mím môi không nói gì.
Tim Phàn Vân Cảnh tan chảy, chào hỏi hai người kia rồi đứng dậy đưa cậu lên lầu.
Lộ Thiên Tinh cảm nhận được ánh mắt như gai đâm sau lưng, còn tâm trạng nào mà xem phòng nữa, nhìn lướt qua vài cái đã muốn đi.