Chương 63 Kiss gián tiếp
\”Sếp Phó, tình trạng của anh đã tốt lên không ít, nhưng nếu như muốn đứng dậy được thì phải cần thời gian, không được nóng vội.\”
Anh thở hồng hộc, gân xanh nổi đầy trên đôi cánh tay vì vừa rồi dùng sức chống để luyện tập, bây giờ vẫn chưa lặn xuống, cổ đẫm mồ hôi, nghe xong lời của bác sĩ, đảo mắt qua.
\”Nhanh nhất là cần bao lâu.\”
\”Sếp Phó, chúng ta nên…\”
Anh đè thấp giọng, lặp lại một lần nữa, \”Nhanh nhất là cần bao lâu.\”
Bác sĩ gồng mình, \”Nhanh nhất phải cần nửa đến một năm.\”
Phó Hành Vân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Trợ thủ của bác sĩ đứng kế bên thu dọn đồ đạc, sau đó cẩn thận từng li từng tí thăm dò: \”Sếp Phó, chuyện chân của anh đã khá lên có cần nói với cậu Lâm không?\”
\”Không cần thiết.\”
Phó Hành Vân mở miệng cảnh cáo, \”Đừng làm chuyện thừa thãi.\”
Bác sĩ nghe xong vội gật đầu, chỉnh lại quần áo trên người, \”Vậy, sếp Phó, chúng ta ngày mai gặp nhé.\”
Nhận được lời đồng ý của đối phương, hai người liền đi ra ngoài.
Trợ thủ thắc mắc hỏi, \”Thầy ơi, tại sao sếp Phó lại không muốn nói chuyện bệnh tình của mình đã khá lên trông thấy cho cậu Lâm nghe?\”
Bác sĩ không trả lời thẳng, \”Con còn trẻ, không hiểu đâu.\”
\”Thầy ơi, năm nay con hai mươi sáu rồi.\”
\”….\” Bác sĩ nhìn hắn một cái, \”Những doanh nghiệp gia đình có tiền của như này không thiếu gì cả, chỉ thiếu người thật lòng với mình.\”
Trợ thủ bừng tỉnh đại ngộ, \”Sếp Phó đang thăm dò đối phương.\”
Mỗi lần hai người đến nhà họ Phó, Lâm Quỳnh đều ra đón, không những không có sự kiêu ngạo của người ở tầng lớp cao, mà ngược lại, không hề ra vẻ chút nào.
Khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười, giống như một mặt trời bé con luôn căng tràn sức sống vậy.
Nếu như mỗi ngày đều được sống với một người vừa đẹp người, vừa đẹp nết như cậu Lâm, chắc sẽ không có ai không bằng lòng đâu nhỉ.
Trợ thủ nhớ lại nụ cười xán lạn, rực rỡ của Lâm Quỳnh, \”Vậy nếu cậu Lâm biết được thì có đau lòng không?\”
Bác sĩ không trả lời ngay, nhưng trợ thủ lại có chút hụt hẫng cúi đầu, \”Cậu Lâm rất quan tâm sếp Phó.\”
Mỗi lần hai người rời khỏi, Lâm Quỳnh đều tiến đến hỏi về tình trạng hôm đó của Phó Hành Vân.
Cậu Lâm quan tâm sếp Phó như vậy, nhưng sau khi khá lên, sếp Phó vẫn luôn giấu nhẹm đi, mặc dù anh có lý lẽ riêng của mình, nhưng cách làm này cũng rất tổn thương người khác.
Trợ thủ đột nhiên thấy tâm trạng mình phức tạp, cuối cùng chỉ nặn ra một câu, \”Thế này khó tránh khiến người ta cảm thấy cậu Lâm có chút đáng thương.\”