BẠN ĐANG ĐỌC
EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn…
#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông
Tình cảnh này giống như từng trải qua.
\”Này, Lâm Trăn, cậu có nghe không? Đang bận hả?\”
Tiếng kêu to bị nghẹn lại ở cổ họng, Lâm Trăn hoàn hồn trả lời, \”Nghe chứ.\”
\”Hai ngày tới tôi sẽ tới Thanh Đại giao lưu học tập, hẳn là sẽ ở đó một khoảng thời gian. Cũng đã lâu không gặp cậu rồi, nếu thuận tiện, tôi mời cậu một bữa, thế nào?\”
Tống Tư Thâm cũng là trại viên của trại hè CA năm trước, chẳng qua không ở cùng tổ với Lâm Trăn. Lâm Trăn còn mãi nghĩ đến việc không hiểu sao Thẩm Thuật Nam chạy trốn, cậu thuận miệng đáp đến lúc đó lại liên hệ, cũng coi như một tín hiệu uyển chuyển cự tuyệt, qua loa lấy lệ mà chào đối phương rồi gọi điện Thẩm Thuật Nam.
Không trả lời, cũng không nhắn tin lại.
Chạng vạng, Thẩm Thuật Nam rốt cuộc trở về phòng thí nghiệm, vẫn là bộ dáng đạm bạc xa cách như cũ. Giáo sư đang thị sát, Lâm Trăn cũng không tiện qua hỏi hắn rốt cuộc lúc chiều xảy ra chuyện gì.
Đến giờ tan tầm, mọi người đều đã lục đục rời đi, Lâm Trăn vốn định ngồi thêm một lát, về cuối khóa cuối tắt điện. Cậu nhìn qua xem Thẩm Thuật Nam còn ngồi đó không, nào ngờ Thẩm Thuật Nam đã tắt máy tính chạy lấy người từ lâu.
Rõ ràng buổi sáng còn nói buổi tối muốn cùng nhau ăn cơm. Lâm Trăn mở điện thoại, xác định là Thẩm Thuật Nam không có trả lời tin nhắn, cậu nổi giận đùng đùng tắt laptop, trực tiếp xách đi chạy ra ngoài.
Trực giác bảo cậu Thẩm Thuật Nam đã về nhà, nên đối diện gió nóng thổi tới cậu chạy một mạch đến khu Tây Môn trường học. Đến cửa tiểu khu, Lâm Trăn liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đi vào cửa chính.
Thẩm Thuật Nam chỉ bước nhưng sải bước rất nhanh, Lâm Trăn chạy đến cửa kính, lúc cửa sắp đóng lại cậu cũng đã đuổi kịp hắn. Lâm Trăn bắt lấy cổ tay của hắn, thở hồng hộc nói: \”Cậu làm sao vậy? Sao lại không để ý tới tôi?\”
\”Không sao cả.\” Thẩm Thuật Nam nói, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, trong giây phút ngắn ngủ, ánh mắt giao nhau nhưng cũng rất mau qua đầu lại, cằm siết chặt lại.
Lâm Trăn cực kì phiền cái bộ dạng rõ ràng có chuyện mà không thừa nhận này của hắn, đi theo hắn vào thang máy, hỏi lần nữa: \”Rốt cuộc làm sao vậy?\”
Thẩm Thuật Nam ấn tầng lầu, như bố thí mà trả lời cậu: \”Buổi chiều em nghe điện thoại của ai?\”
Điện thoại?
Lâm Trăn thành thật nhìn hắn giải thích: \”Là Tống Tư Thâm, cũng là trại viên trại hè CA năm ngoái. Y nói hai ngày nữa tới trường học chúng ta, hỏi tôi có thể đi ăn cơm cùng không…\”
Cậu đứng cách Thẩm Thuật Nam một khoảng, không chú ý tới khuôn mặt hắn mơ hồ phản chiếu vào cửa thang máy, lệ khí càng ngày càng nặng.
Thang máy tới rồi, Thẩm Thuật Nam không sốt ruột đi ra ngoài, quay đầu yên lặng nhìn Lâm Trăn hỏi: \”Em từ chối?\”
Buổi chiều lúc gọi Tống Tư Thâm, Lâm Trăn đáp lại là \”Đến lúc đó lại liên hệ\”, cũng không tính là hoàn toàn từ chối. Thẩm Thuật Nam nhìn sự do dự trong mắt Lâm Trăn, hắn đi nhanh ra thang máy,