BẠN ĐANG ĐỌC
EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn…
#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông
Trong phòng ngủ tối tăm, ánh sáng chỉ còn loe lói qua đèn bàn, không khí tràn ngập hương vị tình dục. Lâm Trăn bị Thẩm Thuật Nam tắm rửa sạch sẽ rồi ôm lên giường. Cái giường 1m2 nên 2 người nằm cùng nhau chỉ có thể co tay lại.
Thẩm Thuật Nam nhìn Lâm Trăn khóc đến nỗi mí mắt cũng hồng hồng, hắn có chút đau lòng, nhưng nhiều hơn là sự khoái chí và thỏa mãn. Chưa yên lặng được được hai giây, Lâm Trăn phảng phấp lại nhớ tới cảnh chật vật trong phòng tắm lúc nãy, khụt khịt mắng hắn.
Quá nôn nóng rồi, mới ở cùng nhau một lát đã khi dễ người ta tàn nhẫn như vậy…Thẩm Thuật Nam vừa đáp lại lời nói bực tức của Lâm Trăn, bản thân không nhịn được mà kiểm điểm lại mình.
Nhưng có một việc, hoàn toàn là do bản năng quyết định. Hắn vừa nhìn thấy tin nhắn \”Thử xem.\” Của Lâm Trăn, lập tức vui mừng đến phát điên. Cho dù bây giờ chỉ đang hồi tưởng, hô hấp cùng nhịp tim đều kịch liệt phập phòng, chuyện may mắn này chỉ có thể dùng giải nhất vé số để so sánh.
Hắn nhìn mặt Lâm Trăn, nhìn đến xương quai xanh của cậu bị hôn mút, hiện lên một mảnh dấu hôn, ở trên cơ thể Lâm Trăn nhìn không hề khó coi.
\”…Cậu không nghe tôi nói chuyện hả?\”
Tối nay, cái nhìn của Lâm Trăn về Thẩm Thuật Nam là đổi mới lần thứ hai, cậu thật không ngờ Thẩm Thuật Nam có thể biến thái đến trình độ này.
Trước mắt là người đàn ông trần trụi nửa người trên, ngực cùng cơ bắp cánh tay đều rắn chắc quyến rũ, đường cong của cằm sắc bén, đôi mắt hẹp dài nên lúc nhìn người khác đều đem lại cảm giác lãnh đạm. Tóm lại người như vậy hàng ngày đều không nói không cười, chắc chắn là một người rất đỗi nghiêm túc…
Thẩm Thuật Nam lúc này mới phát hiện bản thân nhìn Lâm Trăn đến xuất thần, liền xin lỗi: \”Sao vậy?\”
\”…\” Lâm Trăn trầm mặc hai giây, giọng mũi có chút nặng mà nói, \”Cậu rốt cuộc có thích tôi không? Hay là cậu lại lừa tôi rồi phải không?\”
Thẩm Thuật Nam há miệng thở dốc, nói không nên lời. Từ trước đến nay hắn chưa bao giờ cảm thấy chính mình có thể thiếu ngôn từ đến trình độ này. Tự nói lung tung rối loạn trong đầu một lần lại một lần, hắn vẫn là ngắn gọn mà trả lời: \”Thích, không có lừa em.\”
Trên mặt hắn không có biểu tình gì, không giống như đang thổ lộ chút nào.
\”Không được,\” Lâm Trăn bị hắn ôm trong ngực, vươn tay ra ôm mặt hắn lại, \”Nhìn tôi nói lại.\”
Giường rất hẹp, Thẩm Thuật Nam vóc dáng cao, chỉ có thể nằm cao hơn Lâm Trăn, dùng tay gối đầu mà nhìn cậu. Đôi mắt Lâm Trăn còn hồng hồng, nhưng không phải là loại cảm giác tủi nhục mà là nghiêm túc muốn đáp án từ hắn.
Thẩm Thuật Nam nhìn chằm chằm cậu, dùng gương mặt cọ cọ trong lòng bàn tay cậu, lặp lại lần nữa: \”Tôi thích em.\”
Lâm Trăn tiếp tục duy trì tư thế cũ, hai người đều nhìn chằm chằm vào đối phương, đến khi kí túc xá nam sinh vang lên một tiếng động lớn, trong màn đêm yên tĩnh hết sức rõ ràng, Lâm Trăn mới cảm nhận được lỗ tai cậu như đang thiêu cháy, rút tay lại, liền bị Thẩm Thuật Nam nắm chặt.