Xuyên Thành Búp Bê Tình Dục Của Đối Thủ Một Mất Một Còn – 🧀 Chương 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Thành Búp Bê Tình Dục Của Đối Thủ Một Mất Một Còn - 🧀 Chương 7

BẠN ĐANG ĐỌC

EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn

#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông

Edit & beta: Orchiid

Lâm Trăn tỉnh lại, trái tim còn đập kịch liệt, cậu hít thở mấy hơi, da thịt nhớp nháp mồ hôi, vị trí bụng dưới đau và sưng lên, tê dại.

Cậu bật đèn lên, dựa vào đầu giường tự hỏi, trong đầu cậu không thể quên đi gương mặt và biểu cảm lúc nãy của Thẩm Thuật Nam. Cậu nghe thấy, Thẩm Thuật Nam kêu cậu, Trăn Trăn, vợ ơi.

Lâm Trăn tâm loạn như ma, cậu hoài nghi chính mình có phải hay không vẫn là ở trong mơ.

Bởi tất cả manh mối đều chỉ rõ một đáp án. Xác suất lớn là Thẩm Thuật Nam…yêu thầm cậu?

Điều này thật là không thể tưởng tượng được mà. Nếu Thẩm Thuật Nam thích cậu, sao hắn lại không giống như Tả Hành, quang minh chính đại mà theo đuổi cậu, mà lại lén lúc làm ra cái chuyện như vậy?

Tuy rằng Lâm Trăn trộm mà coi Thẩm Thuật Nam là đối thủ, nhưng cậu không thể không thừa nhận, từ tính cách đến tài năng, so với cậu thì hắn thích hợp với học thuật hơn. Rút cuộc, con đường làm nghiên cứu là con đường cô độc. Thẩm Thuật Nam ở trong mắt Lâm Trăn, vẫn luôn là hình tượng không dễ tiếp cận, quá cao lãnh.

Nhưng mà chỉ trong một thời gian ngắn, hình tượng vốn dĩ của Thẩm Thuật Nam không ngừng sụp đổ.

Lâm Trăn không dám hồi tưởng những chuyện hắn làm, thà tính nguyện mình không biết chuyện này còn hơn.

Lâm Trăn chống đỡ thân thể đã nhũn cả lên, đi tắm rửa. Cậu thấy ngực của mình còn lưu lại dấu tay đỏ ửng, đầu vú sưng tấy lên, nếu cứ như này mà mặc quần áo thì sẽ lộ rất rõ, nên phải tìm cái gì đó dán che lại.

Có lẽ bởi vì ban ngày Thẩm Thuật Nam đã phát tiết qua, nên buổi tối chủ nhật Lâm Trăn được ngủ một giấc ngon lành. Ngày hôm sau, cậu dậy rất sớm, chạy đến phòng thí nghiệm làm việc cho kịp tiến độ.

Thẩm Thuật Nam đến không sớm cũng không muộn. Lâm Trăn trộm mà nhìn hắn một chút, cũng không cảm thấy hắn đặc biệt chú ý đến cậu.

Trong lòng cậu rối bời, nên làm việc hiệu suất rất thấp, đang định bỏ qua tạp niệm mà nghiêm túc học tập thì ở cửa truyền đến một tiếng gọi nhẹ.

\”Lâm Trăn!\”

Tạ Hành xách thêm một ly trà sữa, đứng ở cửa, nhìn Lâm Trăn mỉm cười.

Vừa nhìn thấy Tạ Hành, Lâm Trăn liền nhớ tới hôm qua cậu bị Thẩm Thuật Nam cầm hoa cắm vào người. Cậu theo bản năng mà nhìn sang Thẩm Thuật Nam, hắn không có ngẩng đầu, giống như căn bản âm thanh của Tạ Hành cũng không có nghe thấy.

Tạ Hành theo đuổi người khác, thủ đoạn dù cũ nhưng vẫn có tác dụng. Chủ yếu là y không hề tiếc tiền. Lúc trước y thích Lâm Trăn, thường xuyên mời cả phòng thí nghiệm đi ăn. Dù Lâm Trăn từ chối y nhiều lần, Tạ Hành cũng không nhụt chí, lần sau lại đổi một lý do khác, không vì theo đuổi Lâm Trăn mà tới hỏi chuyện khác, thuận tiện mời khách mà thôi.

Lâm Trăn thực sự sợ hãi. Lúc trước cậu được tặng hoa, dù ttn không thấy tận mắthắn cũng đã tức giận như vậy. Nếu giờ cậu nhận trà sữa của Tạ Hành, ban đêm chưa biết là Thẩm Thuật Nam còn định chơi cậu thêm cái kiểu nào nữa đâu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.