BẠN ĐANG ĐỌC
EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn…
#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông
Sáng ngày hôm sau, Lâm Trăn có cảm giác không chân thật cực độ. Rốt cuộc, một tháng trước, cậu và Thẩm Thuật Nam vẫn đang ở trạng thái không là gì với nhau, đảo mắt một cái giờ đến ngủ chung một giường rồi.
Thẩm Thuật Nam vậy mà thật thản nhiên, nhận ra cậu đã tỉnh dậy, tay hắn nhẹ vuốt eo cậu, từng chút mà sờ mó thân mật. Lâm Trăn bị sờ đến ngứa ngáy, nằm trên giường cong người lại.
Những chỗ thường lui tới hằng ngày cũng giống nhau, bọn họ ở phòng thí nghiệm 1 ngày, ăn cơm xong rồi chiều lại đi thư viện, cũng không có gì nhàn hạ mà để ý đối phương. Quan hệ giờ đã định rõ rồi, Lâm Trăn sẽ không miên man suy nghĩ nữa, đem tất cả tinh lực tập trung vào sự nghiệp nghiên cứu khoa học.
Từ thư viện bước ra, trời đã tối rồi.
Đi được vài bước, Lâm Trăn dừng lại ở quảng trường nhỏ trước thư viện, nghiêm túc nói với Thẩm Thuật Nam: \”Tối nay cậu về nhà ngủ đi.\”
Thẩm Thuật Nam nhíu mày, \”Vì sao?\”
\”…..Vì đảm bảo chất lượng giấc ngủ, cho cả hai chúng ta.\” Ánh mắt Lâm Trăn có chút loạn.
\”Tôi không nghĩ vậy.\” Thẩm Thuật Nam nghiêng người, ngón tay chạm vào bờ vai của Lâm Trăn, nhích tới gần, hắn ngửi được rõ ràng hương vị sạch sẽ trên người cậu, yết hầu lăn lăn, hạ giọng nói, \”Vợ à, tôi muốn ôm em, ngắm em ngủ…\”
\”Không được.\”
Chuyện xấu trong quá khứ của hắn còn đó, không thể tin tưởng được. Cậu cảm thấy trong đầu Thẩm Thuật Nam như có cái chốt mở, mở ra một cái là tinh trùng lên não. Lâm Trăn mím chặt môi, né tránh hắn, cự tuyệt.
\”Thật mà. Không làm. Chỗ đó sưng lên rồi, sao tôi nhẫn tâm được.\” Thanh âm Thẩm Thuật Nam càng ngày càng thấp.
Lâm Trăn không nói lời nào, liếc hắn một cái.
\”Được rồi. Đi thôi, tôi đưa em về ký túc xá.\” Thẩm Thuật Nam miễn cưỡng nói.
Buổi tối trời mát mẻ hơn, không có oi bức như ban ngày. Trong bóng đêm mông lung, đèn đường ấm áp từ trên đầu chiếu xuống, dưới mặt đất in dấu những bóng người. Không ít sinh viên từ thư viện về, nhóm ba người mà đi. Hai người họ nhìn không khác gì một đôi yêu nhau trong trường học, vừa trò chuyện, vừa dắt tay đi song song về ký túc xá nam sinh, con đường mà Lâm Trăn bình thường vẫn luôn cảm thấy dài, hôm nay lại ngắn đến lạ thường.
Tay Thẩm Thuật Nam rất lớn, hoàn toàn có để nắm hết tay cậu, cả hai người đều thấm mồ hôi.
Trong khu ký túc xá (KTX), phía tây là KTX nữ, phía đông là KTX nam. Đã về khuya nhưng con đường ở giữa hai KTX vẫn còn rất náo nhiệt, nhiều người đang ngồi ở ghế dài, không nghĩ đến chuyện trở về, mấy cặp yêu nhau vẫn còn ngồi tình chàng ý thiếp.
Đi đến chỗ rẽ, Lâm Trăn dừng lại, định nói Thẩm Thuật Nam trở về đi, vừa ngẩn đầu, cậu liền thấy gương mặt buồn phiền của hắn.
Lâm Trăn đột nhiên buồn cười, lôi kéo Thẩm Thuật Nam tới ngồi dưới cây hòe gần đó.
Xung quanh mấy đôi tình nhân đang thì thầm bên nhau, âm thanh có chút ồn ào. Thẩm Thuật Nam còn đang suy nghĩ làm cách để Lâm Trăn hồi tâm chuyển ý, đột nhiên cảm giác được cậu đang giơ tay lên chạm vào vai hắn, chóp mũi hai người liền kề cạnh nhau.