BẠN ĐANG ĐỌC
EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn…
#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông
\”Khắc khổ thế à? Còn chưa đi ăn cơm sao?\”
Giáo sư cười cười, từ cửa sau đi tới.
Hai người như trong mộng mới tỉnh dậy, cả hai xoay người, chào giáo sư.
Nhìn vào mô hình trên màn hình máy tính, giáo sư cũng có hứng thú, chỉ vào dò hỏi, những gì Lâm Trăn lúc nãy nói qua với Thẩm Thuật Nam, đâu vào đấy mà được lặp lại lần nữa.
Giáo sư nghe xong, đỡ mắt kính, nghiêm túc nói: \” Tiểu Lâm, giờ em đi với văn phòng tôi.\”
Đứng ở trong văn phòng to như vậy, Lâm Trăn vốn bất ngờ đã có chút bình phục tâm tình, lần thứ hai cậu tỉ mỉ nói lại quá trình làm phép tính, cuối cùng nói thêm: \”Ở chỗ này, em vốn dĩ không nghĩ tới, là Thẩm Thuật Nam nhắc nhở em.\”
Nhắc tới Thẩm Thuật Nam, Lâm Trăn lại nhớ tới vừa rồi, thời điểm Thẩm Thuật Nam thảo luận với cậu, sườn mặt hắn anh tuấn, biểu tình rất chuyên chú không hề cẩu thả, và gân xanh trên cánh tay…
Thì ra vốn dĩ vẻ ngoài Thẩm Thuật Nam như vậy sao?
Cậu với Thẩm Thuật Nam tuy rằng cùng ngành, nhưng rất ít khi thảo luận vấn đề với hắn. Cậu ghét Thẩm Thuật Nam nói chuyện lời ít mà ý nhiều, ghét dáng vẻ vĩnh viễn lạnh như băng của hắn.
Cậu lại nhớ đến rồi, cảm giác…Thẩm Thuật Nam…còn rất có mị lực…
Giáo sư vỗ tay, cười nói: \”Có thể! Cực kì tốt! Tính như vậy thì đơn giản tiện hơn nhiều. Tôi đã sớm nhìn ra, em là sinh viên có tư duy rất nhạy bén. Nào, mới thảo luận một chút, ý tưởng đã có thể hoàn thiện rất nhiều, về sau các em có ý tưởng mật thiết gì, cứ thảo luận thật nhiều!\”
Lâm Trăn hổ thẹn gật gật đầu.
Thì ra giáo sư cũng để ý sóng ngầm mãnh liệt của cậu và Thẩm Thuật Nam.
\”Còn nữa, Lâm Trăn à, em cùng Tiểu Thẩm còn rất có duyên phận. Năm trước, Tiểu Thẩm đi theo làm trợ giảng giúp tôi ở trại hè CA.\” Giáo sư vừa uống nước vừa nói.
Lâm Trăn ngơ ngẩn. Đúng là cậu có tham gia. Nhưng cậu không nhớ rõ, nơi đó có Thẩm Thuật Nam hay không.
\”Vào lúc bình chọn trại viên ưu tú, Tiểu Thẩm có nói với tôi, người tên Lâm Trăn là sinh viên rất có năng lực…Đương nhiên, cuối cùng là tôi nhìn tác phong của em, đích xác là một người ưu tú trong đám sinh viên. Lúc trúng tuyển năm nay, tôi nhìn đến tên của em, cảm giác vậy mà rất quen mắt… Sau đó, mới nhớ tới.\”
Lâm Trăn như được dội một tràng bom, đi ra khỏi văn phòng.
Cậu điên cuồng lục tung hồi ức, bất cứ cái gì liên quan đến trại hè CA, nhưng không có chút ấn tượng nào về Thẩm Thuật Nam.
Đứng trên hàng lang sửng sốt nửa ngày, gió nóng vẫn luôn thổi phả vào mặt, trên người cậu ra một lớp mồ hôi mỏng. Cậu nhìn thấy Thẩm Thuật Nam đang đứng ở cửa sau phòng thí nghiệm, đại khái là đang đợi cậu.
Lâm Trăn chậm rãi đi qua, không dám gọi hắn, chỉ là nhẹ nhàng giơ tay lên chạm vào bờ vai hắn.
Thẩm Thuật Nam xoay người lại, hỏi: \”Em có đói bụng không? Đi nhà ăn ăn cơm đi.\”