Xuyên Thành Búp Bê Tình Dục Của Đối Thủ Một Mất Một Còn – 🧀 Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Xuyên Thành Búp Bê Tình Dục Của Đối Thủ Một Mất Một Còn - 🧀 Chương 14

BẠN ĐANG ĐỌC

EDIT VÌ TUI ĐAM MÊ ĐỌC TRUYỆN BẢN EDIT chứ hong biết chữ trung nào nên edit rất dởm. 🥲 bạn đã được cảnh báo.
Đọc thấy chướng mắt xin đừng buông lời cay đắng ạ.
Hán Việt: Xuyên thành tử đối đầu đích sung khí oa oa
Tác giả: Hạ Đa La
Tình trạng: Hoàn

#1v1
#boylove
#caoh
#dammei
#dammy
#hiệnđại
#hnặng
#hvan
#hệ
#ngọt
#songtính
#sung
#thôtục
#vườntrường
#đam
#đammỹ
#đơnphươngthầmmến
#độcchiếmcông

Lâm Trăn cảm giác mệt như thức suốt mười đêm ngồi viết luận văn, mệt như có thể xỉu luôn không tỉnh lại. Không biết ngủ bao nhiêu lâu, có người cầm khăn lông ấm áp lau thân thể còn ướt dính mồ hôi của cậu, hạ thể vẫn còn rất đau, Lâm Trăn một chút sức lực cũng không có, tỉnh tỉnh mê mê mà để đối phương muốn làm gì thì làm.

Được lau qua toàn thân, mỗi cái lỗ chân lông đều thoải mái dễ chịu mà mở ra, Lâm Trăn nhắm chặt mắt, tiếp tục ngủ, đối phương lại không thỏa nguyện vọng của cậu, vẫn cứ đụng chạm cậu, hết xoa xoa bụng lại sờ sờ mặt, tay chân cậu cũng không buông tay, so với mấy con muỗi trong kí túc xá còn phiền hơn vạn lần.

Lâm Trăn mệt không muốn rời giường, bị chọc tới muốn phát hỏa hét lên, nhưng giọng cậu khóc đến khó chịu, nỗ lực nửa ngày, chỉ khàn khàn mà lẩm bẩm: \”Tôi như vậy…cậu đấy…cậu còn chọc tôi tức giận.\”

\”Trăn Trăn, uống nước rồi ngủ tiếp.\” Thẩm Thuật Nam nhẹ nhàng mà nói.

\”…… Không uống.\” Lâm Trăn cự tuyệt.

Cậu phất tay lung tung, tay kia đánh loạn lên tay này, một cái tát dừng ngay ở trên cái eo trần trụi của Thẩm Thuật Nam, sờ đến cơ bắp mềm dẻo. Thẩm Thuật Nam đảo khách thành chủ, lập tức bắt được cánh tay cậu, chậm rãi sờ sờ khuỷu tay cậu thật lâu, sau đó mới buông ra.

Cái loại sờ người này, có thể sờ người ta nổi cả da gà, rất đáng sợ.

Đã 9h sáng, mặt trời đã lên từ lâu. Rèm cửa không dày nên ánh sáng đã xuyên vào, lờ mờ sáng cả phòng. Thẩm Thuật Nam cơ hồ là một đêm không ngủ, sau nửa đêm nghe sau nửa đêm nghe Lâm Trăn thở nhưng hai mắt nhắm lại, buồn ngủ một trận, liền nhịn không được lại tỉnh lại đi xác nhận Lâm Trăn vẫn còn nằm đó.

Lâm Trăn đang nằm ngủ trên giường của hắn.

Đó gọi là, ước mơ tha thiết.

Nửa khuôn mặt Lâm Trăn chôn trong gối đầu. Thẩm Thuật Nam lấy một bàn tay kê đầu, si ngốc mà nằm trong tối nhìn cậu ngủ. Dưới đôi mắt phải của Lâm Trăn, ở mí mắt có một cái nốt ruồi nhỏ đen, lông mi cậu thật dài, nếu không nhìn kĩ thì không thể phát hiện ra nốt ruồi đó.

Hắn đã từng nghe Lâm Trăn oán giận nốt ruồi đen này, nói thoạt nhìn rất kì lạ, rất xấu, cứ như là không rửa mặt sạch. Nhưng Thẩm Thuật Nam rất thích, nhìn thấy mặt Lâm Trăn, trong ánh mắt giao nhau ngắn ngủi, hắn liền chú ý tới điểm đặc biệt này.

Hắn thấy Lâm Trăn ngủ rồi, nhịn không được vươn ngón tay ra, sờ sờ một chút nốt ruồi nhỏ kia.

\”Thẩm Thuật Nam!\” Lâm Trăn thống khổ mà trở mình, mặt từ gối đầu trở lại, nghiến răng nghiến lợi mà kêu lên.

Lâm Trăn trên mặt nhăn thành một đoàn, Thẩm Thuật Nam ngồi dậy, hỏi: \”Em làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái sao?\”

\”Tôi nói tôi muốn đi ngủ! Tôi muốn đi ngủ rất khó hiểu sao? Cậu có phải là người không? Cậu chơi tôi cả đêm, không đúng, cả một tháng, còn không cho người ta nghỉ ngơi một ngày hả? Cả người tôi đều đau…\”

Lâm Trăn thật sự tức giận, cậu nói vài câu, càng nghĩ càng nghẹn khuất, cảm xúc ẩn dấu có xu thế muốn bùng nổ.

\”Lúc trước cậu gạt tôi, chơi tôi bao nhiêu lần, hiện tại lại không cho tôi ngủ…Cậu căn bản không biết tôi mệt thế nào! Cậu chỉ biết sướng chính mình thôi! Tần suất sinh hoạt quá cao sẽ trở ngại trí lực hành vi! Cậu, cậu vốn dĩ đã IQ cao, quá tuyệt vời, còn tôi đã không thông minh rồi…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.