\”Chớ suy nghĩ lung tung\”. Dụ Quy Tinh nhẹ gõ trán cậu, sau đó lạnh lùng nói với Tống Mạn Mạn: \”Thời đại nào rồi, cô cho rằng chuyện hôn ước gì đó vẫn còn tính?\”
Âu Dương Húc phụ họa: \”Đúng đúng! Cô nghĩ đây là thời phong kiến à, thời buổi này ai còn tuân thủ mấy cái đó!\”
Mạc Sơ Quyết tâm tư ngổn ngang đứng một bên.
Suy nghĩ lung tung? Có phải Dụ Quy Tinh phát hiện gì rồi không?
Còn chưa hiểu đầu đuôi ra sao đã thấy Tống Mạn Mạn khóc như lê hoa đới vũ đẩy bọn họ sang bên rồi chạy ra ngoài.
Quần chúng có mặt trố mắt nhìn nhau, sau đó giải tán, ai về chỗ nấy.
Mãi đến khi tan học, Tống Mạn Mạn mới ôm hai con mắt sưng húp trở về, lúc nãy mất mặt trước quá nhiều người, cô ả cúi gầm mặt không dám nói lời nào.
Từ đó Tống Mạn Mạn dần dần an phận, hằng ngày đều ngồi tại chỗ học bài, dường như đã thay đổi hoàn toàn.
Mà Mạc Sơ Quyết thì không hề để tâm mấy thay đổi này, bởi vì trận bóng rổ sắp sửa diễn ra.
Trước yêu cầu mãnh liệt của mọi người và mấy lời cằn nhằn như cơm bữa của Âu Dương Húc, Mạc Sơ Quyết buộc phải nhận vị trí đội trưởng đội cổ vũ, nhưng với một điều kiện – tuyệt đối không mặc váy!
Hai tháng nay, Dụ Quy Tinh và bọn Âu Dương Húc hễ có thời gian là xuống tập luyện, hiện tại phối hợp đã vô cùng ăn ý.
Lúc toàn đội tập luyện, Mạc Sơ Quyết sẽ đứng ngoài quan sát. Dù cậu không thể chơi bóng rổ nhưng vẫn có việc phải làm, chẳng hạn như đưa nước, lau mồ hôi,… cho Dụ Quy Tinh.
Sau mỗi lần đánh bóng, hai bàn tay đều đen thui, Dụ Quy Tinh ưa sạch sẽ đương nhiên không thể dùng tay chạm vào những thứ khác.
Mạc Sơ Quyết vô tư không phát hiện ánh mắt đám Âu Dương Húc nhìn cậu ngày càng trở nên quái lạ.
Cho đến buổi tối trước trận đấu, nhân lúc Dụ Quy Tinh vào phòng tắm tắm rửa, Âu Dương Húc kéo cậu vào một góc, thì thầm: \”Cậu có cảm thấy cách tiếp xúc giữa các cậu có hơi kỳ không?\”
Mạc Sơ Quyết – meme anh da đen hỏi chấm: \”Hả? Kỳ chỗ nào?\”
Âu Dương Húc nói tránh: \”Thì trong quá trình luyện tập, cậu có cảm thấy hình thức tiếp xúc giữa các cậu có hơi kỳ quái?\”
\”Chứ không phải các cậu kêu tớ làm cổ vũ viên đưa nước cho cậu ấy à?\”. Mạc Sơ Quyết u oán: \”Với lại từ đó tới giờ bọn tớ vẫn vậy\”.