Ba ngày nghỉ nhanh chóng kết thúc, hai người thu dọn đồ đạc xách vali trở lại trường.
Âu Dương Húc vừa đến ký túc xá liền ngủ say như chết, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Kỷ Vân giải thích: \”Hôm qua cậu ta đi tiệm net cả đêm\”.
Mạc Sơ Quyết chú ý điểm bất thường: \”Sao cậu biết?\”
Kỷ Vân đeo hai quầng thâm dưới mắt, yếu ớt trả lời: \”Bởi vì tớ đi cùng cậu ta\”.
Ba tiết tự học tối đó giáo viên không tới, bọn họ gục đầu ngủ quên trời đất, mãi đến khi tan học mới tỉnh lại.
Bốn người cùng ra ngoài, Âu Dương Húc dụi mắt ngáp ngắn ngáp dài: \”Mệt quá trời, muốn ngủ thêm\”.
Hắn ta dụi qua dụi lại, bỗng dừng bước chân: \”Tớ ngủ tới mụ mị rồi hả, sao lại nhìn thấy nữ thần\”.
Kỷ Vân đập vai đối phương, nhìn về trước: \”Không nhìn nhầm đâu, đáng tiếc người ta không đến tìm cậu\”.
Thẩm Ánh Thu đợi ở cầu thang đã lâu. Cô mặc chiếc váy màu hồng phấn, môi thoáng ý cười.
\”Mạc Sơ Quyết\”. Thấy đám người đi tới, cô liền lên tiếng: \”Mình đến trả lại vở, cảm ơn cậu\”.
\”Ò…\” Mạc Sơ Quyết nhìn xung quanh, không phải trả vở sao? Vở đâu?
Biết ý đối phương, Thẩm Ánh Thu giấu hai bàn tay trống không ra sau lưng: \”Ngại quá, mình quên đem rồi, lần sau lại đến trả cậu nhé?\”
\”Hả?\” Mạc Sơ Quyết ngơ người, cố tình đến trả đồ mà lại quên đem?
Nhưng cậu không vạch trần, bình tĩnh gật đầu: \”Không sao, khi nào cũng được, hiện tại tớ chưa cần dùng\”.
Thẩm Ánh Thu cười rạng rỡ: \”Cậu đúng là người tốt\”.
Kỷ Vân đứng bên cạnh tặc lưỡi: \”Nhìn thấy chưa? Học hỏi đi, kia gọi là EQ cao đấy\”.
Trái tim thiếu nam của Âu Dương Húc vỡ tan tành, dùng keo 502 cũng không dán được, nghe vậy lạnh nhạt nói: \”Không nghe không thấy, vương bát tụng kinh (*)\”.
——————————————
(*) 不听不听王八念: dùng khi không đồng tình với quan điểm ai đó, tỏ thái độ từ chối lắng nghe. Vương bát niệm kinh nghĩa là con rùa tụng kinh, cho nên lời đó không có giá trị, không cần nghe.
——————————————
Mạc Sơ Quyết chậm chạp cách mấy cũng nhận ra Thẩm Ánh Thu có ý với mình.
Nhưng tại sao nhỉ?
Thứ nhất, cậu không cao bằng Dụ Quy Tinh; thứ hai, thành tích không tốt bằng Dụ Quy Tinh, tại sao Thẩm Ánh Thu bỏ qua hắn để thích cậu?
Lẽ nào chỉ bởi Dụ Quy Tinh bỏ lỡ kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân?
Mạc Sơ Quyết cảm thấy bản thân không xứng đáng với cái danh ông mai chút nào. Vốn dĩ muốn giúp bọn họ giải quyết hiểu lầm rồi ngọt ngào bên nhau, kết quả mải chơi quên mất, hiện tại hai người đã thành hai đường thẳng song song.