[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi – 5.12: Về trường lại leo giường Thu Thâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi - 5.12: Về trường lại leo giường Thu Thâm

\”A… không, không… ưmm… ừm~\” Lời phản đối của Khương Trà cuối cùng chuyển thành một loạt tiếng rên rỉ.

Mặc dù tay Vệ Mặc Ngôn nắm chặt mông cậu, nhưng khi bước đi, cặc lớn vẫn không tránh khỏi nhấp nhô, hơn nữa vì trọng lượng cơ thể dồn xuống, quy đầu sẽ ấn mạnh lên miệng tử cung mỗi lần thúc vào, dường như sắp đập vỡ nó ra.

Vệ Mặc Ngôn ôm Khương Trà, thở hổn hển đi đến bên giường, đặt người trong lòng lên giường, rút ​​thằng em đang bị cắn chặt ra.

Hắn sợ nếu không rút ra, hắn sẽ lại nộp đạn đầu hàng bên trong lần nữa.

Nếu lần đầu xuất tinh nhanh còn có thể xem như do thiếu kinh nghiệm, nhưng bắn sớm lần thứ hai thì khác gì yếu sinh lý.

Khương Trà không biết Vệ Mặc Ngôn đang nghĩ đến việc rút lui để kéo dài thời gian, chỉ cảm thấy cuối cùng mình cũng sống lại sau cơn sung sướng tột độ, cậu thở hổn hển rên rỉ khi giơ chân lên đá Vệ Mặc Ngôn, \”Em muốn ngủ.\”

Vệ Mặc Ngôn nhân cơ hội giữ chặt chân đá tới của Khương Trà, nghiêng đầu hôn vào bắp chân cậu.

\”Ừm…\” Cả người Khương Trà run lên, nhìn chằm chằm Vệ Mặc Ngôn đang hôn bắp chân mình, giọng nói cũng run rẩy theo: \”Em mệt rồi, em muốn ngủ.\”

Vên Mặc Ngôn ngẩng đầu liếc mắt nhìn Khương Trà: \”Đụ xong sẽ cho em ngủ.\”

Nói xong, hắn lại chuyển sự chú ý sang đôi chân Khương Trà, môi lưỡi lang thang trên làn da mịn màng của cậu, từ từ ấn hai chân trong tay trở lại giường, đôi môi và chiếc lưỡi nóng bỏng cũng chạm đến nơi nhạy cảm bên trong đùi Khương Trà.

Cảm nhận được người bên dưới đang run rẩy dữ dội, Vệ Mặc Ngôn há miệng ngậm lấy một miếng thịt mềm mại, lưu lại dấu hôn sáng ngời.

\”Đừng để lại dấu…\”

Vệ Mặc Ngôn dừng việc liếm mút, buông chân cậu ra, cúi người đè lên, nhìn đôi mắt ướt át kia, nhíu mày nói: \”Không muốn để lại dấu, sợ có người nhìn thấy à?\”

Khương Trà vô thức đáp lại: \”Bạn cùng phòng.\”

Nghe được câu trả lời này, lông mày Vệ Mặc Ngôn giãn ra, hôn môi Khương Trà hai cái: \”Được rồi, không để lại dấu.\” Sau đó hắn ngậm chặt môi Khương Trà mút liếm một hồi, rồi lại liếm hôn dọc theo cằm đến chiếc cổ mịn màng, theo bản năng muốn lưu lại một chút dấu vết rõ ràng của mình trên đó.

Nhưng nghĩ đến câu trả lời vừa rồi của Khương Trà, hắn từ bỏ ý định để lại bất kỳ dấu vết, lại liếm hôn lên đôi vai thường được quần áo che đậy, sau đó ngậm một miếng thịt vào miệng rồi mút nó.

Khương Trà khẽ hừ một tiếng, giơ tay túm lấy tóc Vệ Mặc Ngôn: \”Sẽ để lại dấu, đừng mút mà.\”

\”Chỗ này nhìn không thấy.\”

Càng nghiêm túc mút hơn.

\”Ưm…\” Khương Trà nắm chặt tóc Vệ Mặc Ngôn, cả người trở nên mềm nhũn dưới sự vuốt ve của bàn tay lướt trên cơ thể, \”Đừng, đừng liếm nữa.\”

Đáng tiếc, ở trên giường từ chối khác gì nghiện mà ngại, Vệ Mặc Ngôn đã thành công để lại mấy dấu hôn trên vai Khương Trà, sau khi ngẩng đầu lên, hắn lại tiếp tục liếm hôn một cách thỏa mãn, ngậm một bên núm vú vào miệng dùng lưỡi trêu chọc nó theo vòng tròn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.