[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi – 4.17: Vậy chúng ta làm một lần – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi - 4.17: Vậy chúng ta làm một lần

Lý Đại Quý mãi vẫn không tìm được cơ hội thích hợp để nói thật với Khương Trà, mỗi lần muốn nói ra lại thấy đôi mắt đẹp kia chăm chú nhìn mình, y không nói được lời nào, theo bản năng bắt đầu trốn tránh.

\”Cha, ta muốn ra ngoài đi dạo.\”

Lý Đại Quý mệt mỏi, cũng không ngăn cản Khương Trà ra ngoài: \”Được, nhớ về sớm.\”

Thậm chí còn cảm thấy nếu như Trà Trà bị gia tộc phát hiện, trực tiếp bắt đi, còn tốt hơn nhiều so với việc bắt y khai ra những việc làm dơ bẩn kia, Trà Trà ngây thơ tốt bụng như vậy, làm sao có thể chấp nhận bị lừa gạt bởi những kẻ kinh tởm và dơ bẩn như y?

Bô dạng buông xuôi của Lý Đại Quý khiến Khương Trà thuận lợi một mình rời khỏi quán trọ, nhưng cậu cũng không chạy tìm Lâm Thư Cảnh ngay mà chậm rãi đi bộ quanh phố tìm nhà của mình, sau đó mới đi về phía Lâm phủ.

Không ngờ, đi được nửa đường lại gặp phải Lâm Thư Cảnh đang cùng bằng hữu ra khỏi nhà, Khương Trà vội vàng trốn vào một góc không lộ mặt, đợi một nhóm nam thanh nữ tú cùng người hầu đi ngang qua một lúc rồi mới bước ra khỏi bóng tối.

Khương Trà lấy một mảnh vải từ trong túi ra, che mặt, không để ý đến ánh mắt kỳ lạ của mọi người, chậm rãi đi theo.

\”Này, hình như có một tên đi theo chúng ta? Là để ý tiểu thư nhà nào à?\”

\”Phái người đuổi đi?\”

\”Đừng, để xem hắn có thể đi theo được bao lâu.\”

Lâm Thư Cảnh không hứng thú với cuộc thảo luận của bằng hữu, cũng không muốn để ý đến người đang đi theo mình, nhưng dù hắn không để ý, nhưng người bên cạnh lại để ý.

\”Thiếu gia.\” Người hầu đến gần Lâm Thư Cảnh, nhỏ giọng: \”Hình như người đi theo chúng ta là tiểu công tử thường tới tìm ngài.\”

Bước chân của Lâm Thư Cảnh đột nhiên dừng lại, vội quay đầu lại nhìn, quả nhiên nhìn thấy người đang lén lút đi theo trong miệng bằng hữu, chính là người đã cùng hắn ngày ngày đêm đêm hơn trăm ngày, mặc dù đang ở rất xa, nhưng hắn có thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhìn thấy người kia đang cố gắng cẩn thận đuổi theo, trong đầu không tự chủ hiện lên đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm vào mình đêm đó.

Bị rất nhiều người cười nhạo, còn không chịu đi?

\”Tên nhóc này cũng có năng lực đấy hay là chúng ta đánh cho hắn một trận rồi đuổi đi?\”

\”Ta thấy được đấy.\”

Nghe được mọi người xung quanh nghị luận, sắc mặt Lâm Thư Cảnh càng thêm âm trầm, đúng lúc bọn họ thật sự chuẩn bị đi qua, cuối cùng vẫn nhịn không được nói: \”Ta đi xem trước.\” Nói xong cũng không quan tâm đến phản ứng của bằng hữu, nhanh chóng đi qua đám đông.

Thấy Khương Trà bị phát hiện vẫn cố gắng trốn, hắn bước nhanh hơn, rất nhanh đã đến trước mặt người đang cố gắng tránh né ánh mắt của mình, hạ giọng nói: \”Sao lại đi theo ta!\”

Khương Trà không ngẩng đầu, nhìn chằm chằm mũi giày, khẩn trương xoa xoa tay, nhỏ nhẹ đáp: \”Nhớ ngươi.\”

Giọng nói rất nhỏ, Lâm Thư Cảnh gần như không nghe thấy, nhưng đã gần như vậy, thì có nghĩa là hắn nghe rất rõ, lúc này đang không biết nên phản ứng thế nào, khi phản ứng lại, tay hắn đã trên cổ tay Khương Trà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.