Tư thế này như thể chuẩn bị để người ta chà đạp, Tô Vong vô thức nắm chặt nắm đấm, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác hối hận.
Anh thậm chí còn không hiểu tại sao mình lại đồng ý cho Khương Trà nhìn.
\”Anh ~\” Khương Trà đặt điện thoại sang một bên, nghiêng người về phía Tô Vong, nhỏ giọng nói: \”Anh dang chân ra một chút, thế này em không nhìn được.\”
Tô Vong: \”…\” Cảm giác hối hận ngày càng mãnh liệt.
Thấy Tô Vong nhìn mình với ánh mắt như muốn nói \”Giết anh đi\”, Khương Trà ho nhẹ một tiếng, mặt đỏ bừng nói: \”Nếu anh ngại, em có thể cho anh xem trước.\” Sau đó vừa bắt đầu cởi quần vừa lẩm bẩm: \”Dù sao thì anh cũng nhìn thấy rồi.\”
Tô Vong đột nhiên nắm chặt tay Khương Trà, mạch máu trên trán giật giật.
Có lúc, anh thực sự muốn cạy đầu Khương Trà ra để xem cậu đang nghĩ gì.
\”Anh?\” Khương Trà dừng việc cởi quần lại, mong nhìn Tô Vong, rõ ràng Tô Vong đang phải nhẫn nại chịu đựng, nhìn chằm chằm đôi mắt chất chứa đầy cảm xúc phức tạp đó vài giây, cậu thấy rõ sự thỏa hiệp trong mắt Tô Vong.
Cách mạng thắng lợi!
Tô Vong nhắm mắt lại, đá quần và quần lót ra phía cuối giường, dang người ra thành hình chữ đại lớn, thấp giọng thúc giục: \”Nhìn đi.\”
\”Dạ~.\” Khương Trà vội đặt điện thoại xuống gối, nhưng khi cúi đầu nhìn lại, cậu không thấy cơ quan sinh dục của người song tính như mong đợi, bởi vì Tô Vong thực ra có tinh hoàn, mặc dù nhỏ hơn nhiều so với tinh hoàn của nam sinh bình thường, nhưng nó vẫn tồn tại, bộ phận bí mật được giấu dưới tinh hoàn.
Trường hợp này hoàn toàn khác với cậu, vì cậu không có cả tinh hoàn luôn.
\”Khụ.\” Khương Trà ho nhẹ một tiếng, mặt đỏ bừng, đưa tay về phía con cặc to khủng khiếp ngay cả khi đang ngủ cùng tinh hoàn bên dưới.
\”Thình thịch…\” Tô Vong lập tức mở mắt ra nhìn Khương Trà đang dùng tay sờ vào cặc mình, cổ họng anh nghẹn lại: \”Không nhìn à?\”
Ý là sao nói chỉ nhìn thôi mà giờ lại động tay động chân?
Khuôn mặt của Khương Trà càng đỏ hơn khi Tô Vong nhìn mình chằm chằm, cậu lắp bắp khi giải thích, \”Anh có tinh hoàn, bên dưới bị che rồi, không làm vậy thì không thấy được.\”
Nghe cậu giải thích, Tô Vong vô thức nghĩ đến bộ phận sinh dục thừa giữa hai chân Khương Trà, nghĩ tới chỗ đó quả thực không có tinh hoàn, anh đành cố nén cảm giác kỳ lạ khi cặc mình bị lòng bàn tay mềm mại của cậu bao bọc, khàn khàn nói: \”Được rồi, nhanh lên.\”
Anh lại nhắm mắt lại, nhưng lần này, ngoài cảm giác ghê tởm khi phải phơi bày bộ phận dị dạng, còn có một cảm xúc kỳ lạ không thể diễn tả thành lời hòa lẫn vào.
Tô Vong cố gắng hết sức không để ý đến tay của Khương Trà, nhưng càng muốn không để ý thì sự chú ý lại càng đổ dồn vào đó, anh có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại và ấm áp từ bàn tay Khương Trà, Khương Trà dường như cũng rất căng thẳng, lòng bàn tay cũng hơi đổ mồ hôi.