[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi – ⚠️6.7: Thẩm du trên giường Tô Vong, cố ý đánh thức anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi - ⚠️6.7: Thẩm du trên giường Tô Vong, cố ý đánh thức anh

Tô Vong im lặng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Khương Trà, nhìn đôi mắt ngượng ngùng căng thẳng của cậu, khẽ đáp: \”Được.\”

Sao có thể không giữ bí mật được? Đó cũng là bí mật của anh.

Có lẽ là vì có chung bí mật, cùng với sự cố gắng của Khương Trà, cho dù thỉnh thoảng có làm một số hành động thân mật quá mức, Tô Vong cũng chỉ phản kháng một chút rồi sẽ mất cảnh giác, Tô Vong dần dần không ngại thay quần áo trước mặt Khương Trà nữa, tất nhiên là… chỉ thay quần áo thôi.

Dưới tác động của Khương Trà, anh dần dần bước ra khỏi bóng tối.

Một tháng sau khi bắt đầu năm học, Khương Trà đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống chung ký túc xá với Tô Vong, bởi vì mối quan hệ giữa bà Tề và Tô Quốc Tiền lại một lần nữa đạt đến điểm đóng băng, bà Tề sợ Tô Quốc Tiền ngày càng nóng nảy sẽ làm chuyện xấu, vì bảo vệ Khương Trà, bà thậm chí không cho Khương Trà về nhà ngày cuối tuần.

Thế nên, Khương Trà không thể về nhà đã dành toàn bộ thời gian cuối tuần đi làm thêm cùng Tô Vong.

Dù sao thì mục đích thực sự của cậu không phải đến để học, còn Tô Vong vì áp lực cuộc sống nên cũng không thể tập trung học hành.

Khương Trà thấy đồng nghiệp từ xa tới đổi ca, quay sang nói với Tô Vong: \”Anh, có thể tan làm rồi!\”

\”Ừm.\”

Khương Trà cởi tạp dề, chào đồng nghiệp đến thay ca, lấy từ trong túi ra một hộp kẹo cao su hương bạc hà, lấy một viên rồi đút vào miệng Tô Vong, chờ anh mở miệng ăn, cậu lại lấy thêm một viên cho vào miệng, tận hưởng cảm giác mát lạnh sảng khoái, cơn buồn ngủ cũng vơi đi rất nhiều.

Nhưng mà vẫn còn buồn ngủ, Khương Trà và Tô Vong đang làm ca đêm, giờ đã gần bảy giờ.

\”Đi thôi.\”

Khương Trà đi theo Tô Vong ra khỏi cửa hàng làm thêm, liên tục ngáp vì buồn ngủ.

\”Đến đây.\”

\”Hả?\” Khương Trà bối rối đi theo Tô Vong lên cầu thang, thấy Tô Vong ngồi xổm xuống, cậu mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vàng đưa tay kéo anh lại. \”Không cần phải cõng em đâu.\”

\”Nhanh lên.\”

Khương Trà có hơi ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: \”Chỗ này nhiều người lắm.\”

Nhưng thấy Tô Vong không có ý định đứng dậy, cậu đành phải dựa vào lưng Tô Vong, tựa đầu vào vai Tô Vong, ngửi mùi hương quen thuộc khiến cậu thấy thoải mái vô cùng, cơn buồn ngủ vừa mới tan sau khi đi được vài bước lại ập đến, cậu nhắm mắt lại.

\”Ừm…em ngủ một chút.\”

\”Ừm.\”

Công việc làm thêm rất gần trường, nhưng Tô Vong không trực tiếp quay lại trường, anh cõng Khương Trà trên lưng đi mua hai suất ăn sáng, sau đó vững vàng cầm bữa sáng trên tay bước vào trường, anh cởi giày cho Khương Trà ra rồi đặt lên giường, nhìn người đang ngủ theo bản năng cuộn chăn lại đổi tư thế thoải mái hơn, Tô Vong không nỡ đánh thức cậu dậy.

Nhưng tối qua cậu đau bụng nên chưa ăn gì cả.

Tô Vong thở dài, khom người, nắm lấy vai Khương Trà lay tỉnh, nhẹ giọng nói: \”Ăn sáng rồi lại ngủ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.