[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi – ⚠️6.6: Chắc chắn không phải vì đầu óc em đen tối – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Xuyên/Song Tính] Trà Xanh Thực Ra Là Tôi - ⚠️6.6: Chắc chắn không phải vì đầu óc em đen tối

Một tay Khương Trà che mắt Tô Vong, một tay che nửa thân dưới, cố gắng đứng dậy với tư thế ngượng ngùng, mặc dù vừa rồi là cậu diễn, nhưng cậu cũng thực sự ngã xuống, đầu gối đau đến nỗi không tự đứng dậy được.

Cậu cắn răng cố tự mình đứng dậy nhưng tiếc là thất bại, giữa việc thử lại và nhờ Tô Vong giúp đỡ, cậu do dự chưa tới hai giây đã đưa ra quyết định, nhìn Tô Vong đang cúi đầu nhìn mình, không biết anh đang nghĩ gì, rồi nói: \”Anh! Anh đỡ em dậy được không?\”

Tô Vong lấy lại tinh thần, đè nén mọi suy nghĩ trong đầu, đưa tay gỡ bàn tay mắt mình ra, nhìn khuôn mặt đỏ bừng đầy vẻ tủi thân của Khương Trà, mím môi: \”Ngồi yên.\”

Nói xong, một tay anh luồn qua nách Khương Trà, một tay luồn qua đầu gối cậu, hơi dùng sức nhấc bổng Khương Trà lên giữa tiếng kêu của cậu.

Bị ép vào cơ thể trần trụi của Khương Trà, cả người Tô Vong cứng đờ không thể kiểm soát, không chỉ mồ hôi lạnh không ngừng túa ra sau lưng, mà sắc mặt cũng dần trở nên tái nhợt vì sự tiếp xúc quá gần này.

Ngay từ đầu Khương Trà đã nhận ra sự thay đổi của Tô Vong nhưng vẫn giả vờ không biết gì cả, tựa cằm lên vai Tô Vong, đáng thương nói: \”Anh, bế em vào phòng tắm.\”

Nghe thấy giọng nói mang theo tiếng khóc của Khương Trà, cơ thể cứng đờ của Tô Vong từ từ thả lỏng, trong lòng anh liên tục tự nhủ, đây chính là Khương Trà, là người duy nhất đối xử tốt với anh, cuối cùng, nỗi sợ trong hãi tiềm thức của anh đối với việc tiếp xúc gần đã hoàn toàn biến mất.

Nhưng anh không nghe rõ lời Khương Trà vừa nói, theo bản năng muốn bế cậu về giường để bôi thuốc.

\”Anh! Vào phòng tắm tắm trước đã!\”

Tô Vong đang định bế Khương Trà về giường thì dừng lại, quay người bế cậu vào phòng tắm.

Vì phòng tắm trong ký túc xá trường không có bồn tắm nên anh không thể để người ở lại rồi bỏ đi được, Tô Vong phải đặt người lên bồn rửa trước, ánh mắt anh dừng lại ở đầu gối đỏ của Khương Trà, lông mày nhíu chặt.

Có lẽ là do da Khương Trà quá trắng, chỉ mới đụng một hồi, nơi đầu gối và đùi ở hai bên đã bầm lên trông hơi đáng sợ.

Khương Trà cũng cúi đầu, nói đùa: \”Ký túc xá này không hợp với em rồi! Ngày đầu tiên chuyển đến đã ngã hai lần.\”

Tô Vong nhíu mày càng chặt hơn: \”Tôi đi lấy thuốc.\”

\”Dạ.\”

Khương Trà ngoan ngoãn buông tay khỏi cổ Tô Vong, thấy anh ra khỏi phòng tắm cậu lập tức thở hổn hển, đưa tay xoa xoa đầu gối và khuỷu tay, may là cậu cố ý tự mình ngã, mặc dù rất đau nhưng không bị gãy cái xương nào, chắc cỡ hai ngày là vết thương sẽ lành.

Nhưng nghĩ đến phản ứng và trạng thái vừa rồi của Tô Vong, Khương Trà cảm thấy vết thương trên người mình không còn đau nữa. Bất kể thế nào, chỉ cần Tô Vong không còn tự giam mình không chịu giao tiếp nữa thì lần ngã này cũng đáng giá!

Tô Vong nhanh chóng cầm thuốc mỡ quay lại, lúc đi đến trước mặt Khương Trà, có thể nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ của anh, anh mở nắp lọ thuốc mỡ chuẩn bị bôi lên vùng da đỏ trên người Khương Trà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.