Khương Trà nhanh chóng xách giỏ mang bánh mì và đồ ăn vặt quay lại, đặt giỏ đồ lên quầy thu ngân sốt ruột giục anh: \”Nhanh nào nhanh nào, em đói lắm rồi!\”
Sau khi thanh toán những món ăn vặt đã lựa kỹ, Khương Trà chen vào ngồi cạnh Tô Vong, xé một miếng bánh mì ăn rồi mời Tô Vong cùng ăn. \”Anh ơi, bình thường anh thích ăn gì?\”
\”Không thích gì cả.\”
\”Ngon lắm, anh thử xem.\” Thấy anh không động đậy, Khương Trà trực tiếp nhét một miếng bánh mì vào tay anh.
Tô Vong nhíu mày, bỏ bánh mì vào lại túi bóng đựng đầy đồ ăn vặt, nhìn Khương Trà đang vui vẻ ăn bánh mì bên cạnh, lạnh lùng nói: \”Cậu nên về nhà đi.\”
\”Không muốn.\” Khương Trà lắc đầu, không chút suy nghĩ liền từ chối, nhận thấy sắc mặt Tô Vong không được tốt lắm, cậu không khỏi hạ giọng lẩm bẩm: \”Em muốn về nhà với anh.\”
\”…\”
Cho dù Tô Vong có đuổi thế nào đi nữa Khương Trà cũng không chịu rời đi, vì không thể ra tay nên Tô Vong chỉ có thể để mặc Khương Trà bên cạnh mình, thỉnh thoảng thực sự khó chịu anh sẽ lên tiếng đuổi người, sau đó Khương Trà sẽ mặt dày đưa bánh mì và đồ ăn vặt dụ dỗ anh, Tô Vong bị phiền, bực bội ăn hết những thứ cậu đưa cho.
\’Reng, reng\’
\”Hai giờ rồi kìa!\” Đồng hồ báo thức reo lên, Khương Trà vốn đang buồn ngủ ngồi cạnh Tô Vong đột nhiên đứng dậy nói: \”Anh! Đến giờ tan làm rồi, về nhà thôi!\”
Tô Vong sửng sốt hai giây, hơi nghi ngờ ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, phát hiện thực sự đã hai giờ, ngây người một lúc, anh không hề cảm thấy thời gian trôi đi, cứ ngỡ mới mười một mười hai giờ.
Chỉ đến lúc này, anh mới nhận ra có Khương Trà ở lại trong cửa hàng không chịu đi, những đêm khó khăn trước đây đã trở nên bớt khó khăn hơn.
Không…Là căn bản không khó khăn chút nào.
\”Đi thôi.\”
Tô Vong lấy lại tinh thần, lặng lẽ đếm tiền, cầm chìa khóa đóng cửa lại.
Khương Trà vô thức bước tới bên lề đường, trên tay cầm đồ ăn vặt còn chưa ăn hết, đi được hai bước, phát hiện Tô Vong không còn đi cùng mình nữa, cậu quay lại, ngơ ngác đi theo anh: \”Anh? Chúng ta không đi xe về nhà à?\”
\”Không đi.\”
\”Hả? Vậy làm sao chúng ta về nhà được?\”
Tô Vong liếc nhìn Khương Trà, không trả lời câu hỏi.
Khương Trà ngơ ngác đi theo Tô Vong một đoạn, cuối cùng mới nhận ra Tô Vong đang định đi về, vốn định thuyết phục anh đi xe buýt nhưng lại nuốt lời lại ngoan ngoãn đi theo Tô Vong.
Khương Trà vốn thấp hơn Tô Vong một cái đầu, chân cũng không dài bằng anh, lúc Tô Vong đi với tốc độ nhanh nhất, Khương Trà phải chạy theo mới đuổi kịp, trên tay cậu còn cầm rất nhiều đồ ăn vặt, chạy được một lúc, cậu mệt đến độ phải dừng lại thở, chạy theo quá mệt rồi.
Nhìn Tô Vong trước mặt không có ý định dừng lại, cậu thở dài một hơi, hoàn toàn từ bỏ ý định đuổi theo, ngồi xổm trên mặt đất nghỉ ngơi.