⚠️ Anh trai song tính công coming~~~~~~
Có liếm qua lại nhưng không lật công
Đã cảnh báo, không phải gu thì xin hẹn thế giới khác~~~~~
[Nhiệm vụ: Chinh phục Tô Vong.]
*苏忘: Vong này là quên lãng, không phải vong hồn, xin cảm ơn
[Tiến độ: 0%.]
Khương Trà đã tới thế giới này được năm phút, nhưng cậu vẫn ngơ ngác nhìn nhiệm vụ này, liên tục xác nhận cực kỳ chắc chắn rằng nhiệm vụ này thực sự là chinh phục Tô Vong, sau đó lại bối rối chuyển sự chú ý sang cốt truyện.
Do nhiệm vụ thay đổi, Tô Vong là nhân vật chính duy nhất còn lại, cốt truyện cũng không có nhiều, chỉ nói về hoàn cảnh gia đình của cậu và Tô Vong, rằng họ là anh em trong một gia đình tái giá, chấm hết.
Nhưng sao nhiệm vụ này lại đột nhiên thay đổi từ việc chia cắt rẽ tình nhân sang chinh phục nhân vật chính?
Khương Trà suy nghĩ một lát nhưng vẫn không nghĩ ra được cách giải quyết, đành bỏ cuộc, đứng dậy đi quanh căn phòng rõ ràng được rất cẩn thận, nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài, cậu lập tức mở cửa bước ra.
Người đầu tiên bước vào phòng là một người đàn ông và một phụ nữ trung niên với vẻ mặt vui vẻ, theo sau là một cậu trai trẻ tóc dài đeo ba lô – Chính là Tô Vong, anh im lặng đứng ở cửa, sự ồn ào náo nhiệt cạnh bên như không liên quan gì đến anh.
Sau khi đôi nam nữ trung niên nhìn thấy Khương Trà, nụ cười trên mặt họ càng thêm rõ ràng.
\”Trà Trà! Con đã xem phòng chưa? Baba con đã bỏ rất nhiều thời gian và công sức để trang trí cho con đấy!\” Bà Tề giữ nụ cười trên môi đi đến gần Khương Trà, đưa cho cậu những món ăn vặt trong tay mình: \”Những thứ này cũng là do baba đặc biệt mua cho con đấy.\”
Khương Trà nhìn người đàn ông đi cùng bà Tề tới, lễ phép cảm ơn: \”Cảm ơn ba.\”
Nghe Khương Trà gọi mình là ba, Tô Quốc Tiền cười đến mức trên mặt lộ ra nếp nhăn. \”Cảm ơn gì chứ, đây là điều baba nên làm mà!\”
Khương Trà đáp lại sự nhiệt tình của hai người bằng nụ cười, rồi lập tức chuyển ánh mắt sang chàng trai đang im lặng đứng ở cửa, ánh mắt cậu dừng lại ở khóe miệng tím ngắt của anh một lúc rồi lớn tiếng hỏi: \”Mẹ, đây là ai vậy?\”
Đôi vợ chồng mới cưới vừa bắt đầu dọn dẹp nhà cửa đột nhiên nhớ ra có người đi theo mình về.
Tô Quốc Tiền vừa mới đối xử rất tốt với Khương Trà, lúc quay lại nhìn Tô Vong, sắc mặt rõ ràng trở nên lạnh lẽo hẳn. \”Nó tên Tô Vong, là con trai của ba với người trước, lớn hơn con vài tháng.\”
Giọng điệu lạnh lùng như thể đang nói chuyện với một người xa lạ tầm thường.
\”Ồ.\” Khương Trà đặt túi đồ ăn vặt trong tay lên ghế, bước nhanh đến trước mặt Tô Vong, nở nụ cười tươi rói: \”Anh, em là Khương Trà.\”
Tô Vong im lặng nhìn Khương Trà, dường như không ngờ rằng trong cái nhà này còn có người ra chào đón mình, anh do dự một lát, vừa định đáp thì nghe thấy giọng nói nghiêm khắc mang theo chán ghét vang lên bên tai: \”Trà Trà đang nói chuyện với mày đó, mày không nghe thấy à?\”