Bạch Miểu: \”……\”
Trong nháy mắt, nàng quả thực muốn bóp chết mình.
Nhưng nàng không thể.
Bởi vì hiện tại nàng thậm chí không nhấc tay lên được.
Nàng nhẹ giọng nói, muốn đáp một tiếng \”Sư tôn\”.
Nhưng nàng vẫn không thể.
Bởi vì nàng căn bản không phát ra âm thanh.
Tạo nghiệt rồi.
Bạch Miểu ngồi chết lặng trong suối nước nóng, không thể động cũng không thể nói, chỉ có thể giống một con búp bê, mắt trông mong nhìn đối phương.
Thân ảnh Thẩm Nguy Tuyết ở trong sương mù dần dần rõ ràng, làn gió thổi nhẹ, phác họa ra hình dáng sơ đạm sâu sắc của hắn.
Sáng trong như trăng, gió mát thắng tuyết.
\”Miểu Miểu……\” Giọng hắn rất nhẹ, ánh mắt có chút kinh ngạc, \”Sao con lại ở đây?\”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hắn, hiển nhiên Thanh Loan cũng không nói tình huống ở đây cho hắn.
Con chim ngu ngốc kia đáng bị hầm!
Bạch Miểu vừa tức vừa bực, lại không có cách nào giải thích với Thẩm Nguy Tuyết.
Tuy rằng việc trộm tắm suối nước nóng bị phát hiện này rất xấu hổ cũng rất gượng gạo, nhưng so với chuyện này, hiện tại nàng lo cho thân thể mình hơn.
Nàng hiện tại không thể động, lại không thể nói, nếu Thẩm Nguy Tuyết đi rồi, vậy không phải nàng sẽ phải ở đây luôn sao!
Đó chưa phải đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là, hiện tại toàn thân đều đã tê rần, nếu cứ ngâm mình như vậy, nói không chừng chờ lúc Thẩm Nguy Tuyết phát hiện ra nàng, nàng đã biến thành một người thực vật……
Cứu mạng!
Tưởng tượng đến cảnh tượng đó, lông tơ toàn thân Bạch Miểu đều dựng đứng.
Nàng lập tức dùng sức nháy mắt với Thẩm Nguy Tuyết, ý đồ dùng ánh mắt truyền tín hiệu cầu cứu cho hắn.
Sư tôn, cứu con, con sắp biến thành người thực vật rồi!
Thẩm Nguy Tuyết nhìn thiếu nữ trong hơi nước, không biết mình có nên tiếp tục đi về phía trước không.
Lúc hắn lại đây…… Cũng không biết suối nước nóng có người.
Nếu không bất kể thế nào hắn cũng sẽ không tới gần nơi này.
Hắn nhìn ánh mắt của Bạch Miểu đầu tiên, liền dừng bước chân. Nháy mắt đó, suy nghĩ trong đầu hắn là lập tức rời đi.
Nhưng ngay sau đó hắn nghĩ, dược tính ở suối nước nóng còn chưa tan.
Nếu ngâm trong nước lâu, chỉ sợ……
Nghĩ đến điểm này, Thẩm Nguy Tuyết hơi nhíu mày, ngưng mắt nhìn về phía Bạch Miểu trong sương mù: \”Con có ổn không?\”
Bạch Miểu lập tức lắc đầu, ánh mắt bất lực lại đáng thương, giống một con mèo nhỏ rơi xuống nước.