Ba người vừa ôm chặt nhau giờ đã nhanh chóng tách ra.
Tạ Tư Hành không lên tiếng, còn Trì Vọng thì trêu chọc Tiêu Phục: \”Em ôm đàn anh, sao anh cũng lao vào ôm vậy?\”
Hành động này của Tiêu Phục đúng là hơi lạ, chính hắn cũng biết điều đó. Nhưng bản tính kiêu ngạo khiến hắn không muốn thẳng thắn bộc lộ suy nghĩ của mình, nên chỉ thản nhiên đáp: \”Anh không phải đến để phá hoại gia đình này, mà là để gia nhập vào nó.\”
Trì Vọng: \”Hahahahahahahahahaha.\”
Anh đến thật đúng lúc (x)
Tạ Tư Hành vẫn không nói gì, nhưng dĩ nhiên anh nhận ra thái độ của Tiêu Phục đã dịu đi. Thực ra, anh thấy việc Tiêu Phục không ưa mình vẫn dễ thích ứng hơn.
Thái độ của Tiêu Phục cũng không phải bộc phát nhất thời. Hắn nhận ra Trì Vọng e là khó mà rời khỏi Tạ Tư Hành được, sớm muộn gì cũng phải chấp nhận người em dâu này thôi.
Dù vốn không thích mấy chuyện hóa giải hiềm khích, nhưng thời thế đã khác, hắn cũng chẳng muốn để Trì Vọng khó xử giữa hai bên.
Vậy nên Tiêu Phục đã nhượng bộ. Đã không còn đối địch với Tạ Tư Hành, giờ cũng sẵn sàng bắt tay làm hòa.
Không cần gọi là \”tên khốn\” nữa, nhưng \”em dâu\” là giới hạn cuối cùng.
*
Hôm nay Sở Thanh và Tạ Vân Đình lại đến thăm An An.
Hầu như ngày nào họ cũng ghé qua.
Sở Thanh bế An An trong lòng, bé con dường như đã biết nhận người, cứ thấy ai là liền nhe miệng cười. Không có lấy một cái răng, chỉ lộ ra lợi hồng hồng mềm mại, cả nụ cười cũng mềm mại theo.
Sở Thanh chỉ cần ôm một cái là tim đã tan chảy.
Lạnh lùng như Tạ Vân Đình cũng không giấu được sự yêu thích trong ánh mắt. Nhân lúc Sở Thanh đi pha sữa, cuối cùng ông cũng có cơ hội bế An An.
Trước đây ông cũng từng chăm Tạ Tư Hành, nên động tác bế bảo bảo vô cùng thuần thục.
Tạ Tư Hành đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy nghi hoặc khiến Tạ Vân Đình hơi khó chịu, lạnh lùng nói: \”Nhìn ba làm gì? Sợ ba làm rơi An An chắc?\”
Giọng của Tạ Tư Hành cũng lạnh nhạt không kém: \”Ừ.\”
Trì Vọng đứng bên cạnh: \”……\”
Đúng là một màn đấu tập giữa người và máy (x).
Trì Vọng bật cười thành tiếng.
Tạ Vân Đình: \”……\”
Thằng nhóc này, có biết ngày xưa ai là người thay tã cho con không hả?
Giờ thì hay rồi, cứ đề phòng ông như đề phòng trộm vậy.
Tạ Vân Đình định đặt An An xuống, nhưng vừa mới buông tay, bé con đã nhoẻn miệng cười với ông.
Ôi chao, đáng yêu quá.
An An thực sự chẳng giống Tạ Tư Hành chút nào. Không chỉ ngoại hình mà ngay cả cách bám người cũng khác xa. Tạ Tư Hành hồi bé là kiểu nhận người rất rõ, chỉ cần Sở Thanh bế thì ngoan ngoãn, không bế là khóc lóc om sòm. Ai khác bế cũng khóc, nhưng chỉ cần quay lại vòng tay của Sở Thanh thì lập tức ngoan ngay.