Mộc Bạch quỳ gối xuống đất nắm lấy vạt áo của Phàn Gia Dụ: \”Ta cầu xin ngài Phàn đại phu, cầu xin ngài cứu Thương Vi đi. Nếu không có phương thuốc này thì Thương Vi sẽ chết mất.\”
Phàn Gia Dụ ngồi chống tay lên ghế, sắc mặt lạnh nhạt nói: \”Mộc công tử, phương thuốc này đắt đỏ vô cùng, ta đã báo giá rồi, nếu ngươi không đủ tiền thì ta cũng bất lực thôi. Ở đây là y quán, y giả cũng cần ăn ngũ cốc chứ không phải hớp không khí mà sống. Ta bỏ ra rất nhiều tiền để mua nguyên liệu, đâu thể tùy tiện nói cho không ngươi được. Trừ khi…\”
Mộc Bạch ngây người, lẽ nào vẫn còn cách khác?
\”Trừ khi thế nào?\”
Phàn Gia Dụ cười phủi tay: \”Thôi bỏ đi, chắc là Mộc công tử không làm nổi đâu.\”
\”Ta làm nổi. Vì để cứu sống Thương Vi chuyện gì ta cũng làm nổi.\”
\”Thật sao?\” Phàn Gia Dụ vươn tay ra trước nâng cằm Mộc Bạch lên: \”Mộc công tử chắc cũng biết ta thích khuôn mặt ngươi nhỉ? Ngày trước ta chỉ nhìn ngươi một chút ngươi liền chán ghét tránh xa, bây giờ quỳ xuống cầu cạnh ta như con chó đều vì tên nam nhân nhu nhược đó. Hắn quanh năm bệnh tật, còn chẳng rời xa nổi ấm thuốc mà ngươi vẫn nghĩ hắn có thể đỗ đạt khiến cho ngươi sau này sống tử tế hơn được sao? Chi bằng ngươi theo ta đi.\”
\”Ngươi…\” Mộc Bạch giận sôi gan. \”Thừa lúc người khác lâm nguy mà trục lợi?\”
\”Vậy chứ ngươi nghĩ ta và ngươi là loại quan hệ gì mà sẽ tặng không thuốc cho ngươi? Đúng là ấu trĩ. Ngươi không cần nhưng người khác sẽ cần, dù sao kẻ đang nguy kịch hấp hối có phải là ta đâu?\”
Mộc Bạch siết chặt hai tay lại đứng dậy. Hắn không thể phản bội Thương Vi được. Bọn họ là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau trong nghèo khổ, từ lâu lưỡng tình tương duyệt, đã hứa sẽ sống bên nhau trọn đời trọn kiếp không phụ bạc đối phương. Nhưng mà, Thương Vi sắp không qua khỏi rồi, hắn thật sự rất cần phương thuốc này cứu mạng. Nếu ngay cả mạng cũng không giữ được thì lời hẹn thề còn có ích gì? Lẽ nào vì giữ vững lời hẹn thề kia mà bắt hắn phải trơ mắt ra nhìn Thương Vi chết?
\”Một đêm một gói thuốc. Cần mạng của tên bệnh hoạn kia không thì ngươi liệu mà tính đi. Nếu tính xong giờ Hợi đêm nay đến đây. Ta còn phải buôn bán nữa, đừng ở đây choáng chỗ.\”
Phàn Gia Dụ gọi hạ nhân tiễn khách. Đợi hạ nhân tiễn xong quay lại, Phàn Gia Dụ căn dặn: \”Đêm nay ngươi không cần trực, lúc đi cũng không cần khóa cửa.\”
Phàn Gia Dụ là người trăng hoa, thường xuyên vào lúc nửa đêm ở trong y quán tình tự, hạ nhân vốn đã làm quen tính y, thế nên cũng không hỏi han gì nhiều, chỉ đùa một câu: \”Gia lại tìm được con mồi khác nhanh vậy sao?\”
\”Thì là cái người vừa rời khỏi đấy. Mặt đẹp dáng cong, chỉ tệ mỗi tính khí ngang bướng không chịu thuần phục, nhưng mà gia của ngươi có thừa thời gian để đối phó với loại này.\”
Canh đầu giờ Hợi, Mộc Bạch run rẩy ôm lấy thân người đứng trước cửa y quán của Phàn Gia Dụ. Thương Vi lại ho ra máu rồi, sợ rằng nếu hắn còn chần chừ thì dù sau này có thuốc cũng hết cách cứu chữa. Hắn bạo gan gõ cửa, không nghe ai đáp trả nên đẩy nhẹ. Cánh cửa quả thật đã mở sẵn chờ đợi. Sau khi khóa kín cửa lại, hắn đi sâu vào trong, đụng phải Phàn Gia Dụ vừa tắm rửa xong đi ra, trên người chỉ mặc một lớp áo bằng tơ mỏng. Y ngồi xuống nhuyễn tháp, banh rộng hai chân, dáng vẻ thị uy. Nhìn rõ cự vật nằm giữa háng nhô ra, Mộc Bạch liền xấu hổ cúi đầu.