[X] Xuyên Nhanh: Kí Chủ Điên Rồ Lại Làm Sụp Đổ Nội Dung Vở Kịch Rồi (Tg1 – Tg4) – CHƯƠNG 0153: CHÓ CON TA NHẶT ĐÚNG LÀ BỆNH KIỀU HAI MẶT 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[X] Xuyên Nhanh: Kí Chủ Điên Rồ Lại Làm Sụp Đổ Nội Dung Vở Kịch Rồi (Tg1 – Tg4) - CHƯƠNG 0153: CHÓ CON TA NHẶT ĐÚNG LÀ BỆNH KIỀU HAI MẶT 15

CHƯƠNG 0153: CHÓ CON TA NHẶT ĐÚNG LÀ BỆNH KIỀU HAI MẶT 15

EDITOR: ROSALINE

BETA: ROSALINE

\”Căng Căng, anh thật sự tốt.\”

\”Em rất thích anh.\”

Sở Lâm Uyên ngay trước mặt mọi người nói ra.

Không kiêng nể gì cả tuyên thệ chủ quyền của mình.

Chung quanh chỉ im lặng phút chốc, liền có người đi đầu vỗ tay:

\”Cùng một chỗ, cùng một chỗ!\”

\”WCWC, hai trai đẹp ở cùng một chỗ, Căng Uyên CP a a a a, Căng Uyên trăm năm hòa hợp!\”

\”Tình yêu đích thật chẳng phân biệt giới tính, a a a a —— tôi nhìn thấy ngươi sống sờ sờ, tôi chèo là thật! Mẹ con thu hoạch được rồi!!!\”

Càng có người còn nhỏ tiếng hỏi khuê mật mình: \”Nga, cậu đoán quan hệ trên dưới một chút đi chứ?\”

\”Vậy còn cần đoán?\” Khuê mật nhỏ giọng trả lời:

\”Nhìn bề ngoài và tính cách thì có thể nhìn ra, Căng ta nhất định phải làm công a!\”

Nói, liền đâu đâu cũng thấy sùng bái nhìn về phía Tư Căng.

Mới vừa nãy đặt câu hỏi ở bên cạnh nhỏ giọng thầm thì:

\”Nhưng tớ làm sao nghe nói, thoạt nhìn giống như công, đều là thụ chứ?\”

Một trận tụ họp kết thúc ở trong tiếng cười nói rộn ràng.

Tư Căng mang Sở Lâm Uyên rời khỏi.

Cùng lái xe, trở về nhà bọn họ cùng thuê.

Sau khi rời khỏi nhà họ Trình, Tư Căng bớt thời giờ đi thi bằng lái.

Một ngày bằng lái cầm về nhà kia, Sở Lâm Uyên tức khắc để cho Liễu Hi Tường đưa một Bingley cho Tư Căng.

Trên ghế phụ lái, Sở Lâm Uyên có chút uống say rồi.

Y miễn cưỡng dựa vào, một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng chiếu rọi ở dưới đèn đường mờ vàng, nhìn chằm chằm thiếu niên chuyên tâm lái xe bên cạnh.

Trong hoàn cảnh yên tĩnh điềm tĩnh, Tư Căng đột nhiên hỏi:

\”A Uyên, nhà họ Trình và Mạc Tử Lẫm biến mất, đều là em làm đi?\”

Sở Lâm Uyên ngẩn người, hiển nhiên không nghĩ đến bản thân mình làm bí mật như vậy cũng có thể để cho Tư Căng phát hiện.

Ngây người nửa ngày.

Không gật đầu, cũng không lắc đầu.

Gió đêm khẽ nhấc tóc ngắn của Tư Căng lên, vì cậu thêm vài phần mỹ cảm.

Sở Lâm Uyên không nhìn cậu, chỉ là như có như không nói một câu, giống như là nhỏ giọng mà thử:

\”Anh, không thích sao?\”

\”Thích, nhưng anh qua một thời gian ngắn muốn đổi thành thị sinh hoạt.\” Tư Căng thấy y bối rối, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói suy nghĩ của mình:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.