CHƯƠNG 0066: VỊ ĐẾ VƯƠNG MỀM MẠI LẠI GIẾT ĐIÊN RỒI 18
EDITOR: ROSALINE
BETA: ROSALINE
Vân Mộ Niệm: \”…\”
Gã không nghe lầm chứ?
Rõ ràng là gã bị ủy khuất, Căng Căng vì sao còn nói gã keo kiệt?!
\”Bệ hạ!\” Vân Mộ Niệm vô cùng đau đớn sửa đúng:
\”Cái đầu người kia đại biểu hung thần, Cố Lâm Uyên y làm sao có thể trực tiếp ném trên người thần?! Ngộ nhỡ thần ra chút chuyện, vậy Cố Lâm Uyên y…\”
\”Vậy chứng minh Cố tướng quân y tin tưởng ngài a.\” Tư Căng cắt đứt gã:
\”Ngài là quốc sư của Thiên Khải chúng ta, là người có phúc tướng nhất toàn bộ vương triều. Chỉ có ngài, mới có thể trấn trụ khí hung thần này đấy.\”
Đây… Đây là logic gì?!
Vân Mộ Niệm không còn biện pháp, không thể làm gì khác hơn là gửi ra bài tình cảm:
\”Căng Căng, thần thuở nhỏ liền quan hệ thân thiết với ngài, ngài nói qua ở bên trong thâm cung này, thần là người tri tâm duy nhất của ngài! Ngài thật sự nhẫn tâm thần chịu nhục nhã như vậy?!\”
Lúc nói chuyện, mặt mày dài nhỏ của người đàn ông chứa từng tí óng ánh.
Lộ ra một cổ ngấm ngầm chịu đựng và quật cường.
Để cho người ta kính nể, lại chọc người đau lòng.
Nguyên chủ chính là bị gã dùng một chiêu này, lừa gạt từng bước một đi về phía vực sâu, ném mất tính mệnh.
Vân Mộ Niệm dựa theo thói quen ngày xưa, chỉ cho Tư Căng để lại góc nghiêng khuôn mặt.
Gã biết, một khi gã làm ra loại phản ứng này, tiểu hoàng đế nhất định sẽ qua đây dỗ gã.
Một chiêu này, trăm thử trăm linh.
Đến lúc đó, gã thì muốn phân xác đám Cố gia không biết suy xét kia vạn đoạn!
Vân Mộ Niệm chìm đắm ở bên trong tưởng tượng tốt đẹp của mình, hoàn toàn không có chú ý vẻ mặt cười như không cười của Tư Căng.
Thiếu niên chỉ phân phó Lâm công công cầm khối khăn tay đưa cho gã, không thèm để ý trấn an:
\”Vân ái khanh đừng khóc, một người đàn ông co to rơi lệ, nhìn để cho người ta… Chậc, không thoải mái. Y theo trẫm thấy, Cố tướng quân một lòng vì nước vì dân, cũng không có sai lầm. Ngươi cũng đừng vội lại cố tình gây sự giống như phụ nhân hậu cung, không duyên cớ chọc người chán ghét. Trở về đi, trẫm muốn nghỉ ngơi.\”
Nói xong, Tư Căng liền dẫn Lâm công công cùng vào trong phòng, một lần cũng không có quay đầu lại.
Hình như liếc hắn nhiều một cái, đều cảm thấy cay mắt.
Tiền điện điện Thái Cực.
Một mình để lại Vân Mộ Niệm đứng ngẩn ngơ ở tại chỗ, cảm thụ tuyệt vọng trời long đất lở.