\”Chị Jimin\”
\”…!\”
Minjeong chạy lại chỗ Jimin, nắm chặt tay cô, kéo đi.
Jimin bị kéo đi, trong lòng khó hiểu nhưng vẫn không gạt tay em.
Minjeong kéo cô đến một góc vắng sau nhà thể thao gần đó.
Jimin im lặng nhìn Minjeong, trên mặt không biểu hiện bất kì cảm xúc gì.
\”Em đến đây làm gì?\”
\”Chị còn hỏi em câu đó được sao? Chị mới là người đang làm gì đấy!!\”
Minjeong nhận thấy Jimin đang né tránh ánh mắt mình, em tức giận nói.
\”Chị bị sao vậy? Mọi khi chị đâu có mất phong độ đến vậy?\”
Jimin thấy Minjeong tức giận, đôi lông mày cô cũng cong lại.
\”Em lôi chị ra đây chỉ vì nói câu đó thôi à?\”
Minjeong bị câu hỏi này của cô làm cho câm nín, bàn tay em bấu chặt vào quần thể dục. Em đương nhiên kéo cô đến đây không phải vì nói câu này thôi. Nhưng em lại không dám mở lời vấn đề chính.
\”…\”
Jimin nheo mắt, mặt vẫn không cảm xúc. Cô quay người, định rời đi.
Tim Minjeong nhói lên, em không ngờ cô lại dễ dàng rời đi như thế. Em cứ nghĩ cô sẽ chủ động hơn khi em và cô đối mặt với nhau, nhưng dường như em đã nhầm. Có lẽ lời nói của em đã chạm vào trái tim của cô, để lại trong cô một vết sẹo sâu.
Jimin rời đi, môi cô run run, răng của cô nghiến lại, cô đang cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình.
Cô đối với em không là gì cả. Khi cô ngỏ lời, em đã đồng ý. Nhưng dường như sự đồng ý đó của em rất bất đắc dĩ, rất cứng nhắc, em không hề biết mối quan hệ này có ý nghĩa là gì. Cứ như em coi cô là bạn tình thôi, không hẳn là người yêu thật sự.
Và cho dù em không yêu cô đi nữa, nhưng chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh cô, cô sẽ cho phép em tìm hiểu cô, tìm cách làm em thích cô hơn, như cách cô học yêu em nhiều hơn của hiện tại. Nhưng không, những lời nói của em như đẩy cô ra xa khỏi cuộc đời em, khỏi mối quan hệ bắt đầu không tốt đẹp này.
Có lẽ cô không nên làm phiền em thêm nữa. Có lẽ cô nên quên em thì hơn, nên không gặp mặt em thì hơn.
Jimin rời đi, nhưng Minjeong lại không tiến lên giữ cô lại.
Chuyện gì vậy chứ…Mình rất muốn giữ chị ấy lại. Nhưng thân thể mình, đôi chân mình như tượng vậy, không thể di chuyển được…
Cứ thế Minjeong đứng đó, nhìn Jimin rời đi. Em tự trách chính mình, tại sao em lại không có lá gan lớn hơn chứ, lớn hơn để tiến lên nắm tay cô, không để cô rời đi, lớn hơn để có thể nói ra tất cả những gì em có thể nói, và hơn hết là lời xin lỗi chân thành.
Kim Minjeong, mày thật nhát gan, mày thật tệ mà…
Kết quả trận đấu đội của Jimin vẫn thắng, nhưng chủ yếu là do Aeri ghi điểm. Jimin hầu như không mấy nổi bật trong trận đấu lần này. Tính ra cô đã phải ra ghế dự bị ngồi rồi, nhưng Aeri đã năn nỉ huấn luyện viên để cô tiếp tục đứng trên sân bóng.