Bàn tay gầy yếu của Bae Joohyun mang theo phần lớn khí lực giáng lên má phải Seulgi không hề nhân nhượng. Đến khi Seulgi định thần quay đầu lại nhìn, liền có thể bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo và căm ghét của Joohyun dành cho nàng.
\”Kang tổng, nếu không có việc gì mời cô ra về cho!\”
Son Seungwan có lẽ phát giác được ánh mắt kia tựa hồ có thể giết người trong phút chốc, liền tiến đến kéo tay Seulgi đẩy ra xa giường. Không may thay người kia lại có thể tránh được, ngược lại nắm lấy cổ tay nàng lôi đi ra khỏi phòng.
\”Kang Seulgi, cô mau buông ra! Kang… Seulgi cô điên rồi!\”
\”Phải, tôi điên rồi! Cô cút ngay khỏi mắt tôi!\”
Seulgi ném Seungwan ra khỏi phòng bệnh, động tác nhanh chóng đóng chặt cửa lại, khóa luôn từ phía sau. Mặc cho người kia ở ngoài đập cửa, Seulgi cũng không quan tâm. Một cái tát? Thậm chí nàng còn chưa bị ai tát ngoài Minjeong hôm qua, khốn kiếp!
Seulgi từng bước nặng nề đi lại giường của Joohyun, giỏi cho cô vẫn cứ thế lạnh lùng không nhìn đến tôi. Nàng đẩy bàn ăn trước mặt ra, trong một nhịp đã đè Bae Joohyun xuống giường gắt gao, mà bản thân lại đang quỳ gối trên nệm nằm trên nàng.
\”Kang tổng, xin cô tự trọng!\”
Joohyun có chút hoảng sợ đối diện hình ảnh điên cuồng của Seulgi trước mặt, tựa như chỉ cần vô tình bị nhìn trúng rất có thể sẽ bị thiêu đốt bởi lửa nóng đang hừng hực cháy.
\”Bae Joohyun! Cô nói! Nói xem tôi có gì thua kém con người không biết liêm sỉ kia!\”
Kang Seulgi hét lên, hệt như một người điên đang mất kiểm soát. Mà sự thực là trong đầu nàng lúc này cũng tràn ngập hình ảnh hai năm trước bản thân bị lừa gạt đến thảm thương. Bắt lấy đôi vai đang cố ngồi dậy của Bae Joohyun đè xuống giường, Seulgi bắt buộc Joohyun phải nhìn thẳng vào mắt mình trả lời.
\”Cô thôi đi Kang tổng! Cô ấy hoàn toàn có quyền kiện cô tội phỉ báng người khác và buộc tội vô căn cứ.\”
Joohyun yếu ớt muốn phản kháng nhưng khí lực của người kia lại quá mạnh, khiến nàng không tài nào cử động được. Hai tay Kang Seulgi bấu chặt lấy ga giường làm nó trở nên nhăn nhúm đến sắp rách ra.
\”Tội danh? Tất cả điều tôi nói đều là sự thật! Hôn nhau trước cửa? Đi sớm về khuya? Thậm chí còn ra vẻ thanh cao từ chối tôi để cùng cô ta làm yêu trên xe? Bae Joohyun, tôi không ngờ cô nói dối cũng không chớp mắt đấy!\”
Bae Joohyun đột nhiên cảm thấy nhẹ bẫng đi, đối với mọi thứ Seulgi nói ra đều không có chút ấn tượng nào. Nàng cố mở lớn đôi mắt nhìn vào đôi con ngươi trừng lớn mang đầy căm phẫn của Kang Seulgi, tựa hồ em ấy không nói dối… Nhưng vì sao lại có chuyện như vậy đến bây giờ còn quan trọng sao? Khi mọi thứ đã kết thúc rồi.
\”Cô nói đi Bae Joohyun! Tôi có nói sai hay không? Chết tiệt!\”
Gương mặt mới đó còn kinh hách của Joohyun ngay lập tức đã được khôi phục bộ dạng lãnh mạc như đối với người dưng. Nàng đẩy Seulgi lui ra, cố gắng chống đỡ cơ thể ngồi dậy.
\”Kang Seulgi, tôi không cần biết bất cứ điều gì, mà cũng không quan tâm cô nghĩ gì về tôi. Chúng ta đã chia tay rồi, mọi chuyện từ lâu đã kết thúc rồi. Mời cô rời khỏi đây, bằng không tôi sẽ gọi người tới.\”
Seulgi cơ bản đã nghe không thiếu câu chữ nào của Bae Joohyun hết, tay bấu trên ga giường chợt buông thõng, tâm cũng như thế rơi xuống vực sâu thăm thẳm. Chia tay? Phải rồi, không phải mọi thứ đều đã kết thúc rồi sao? Hai năm trước, bởi chính tay nàng mà, thế nào lại quên đi vậy? Nhưng vì sao trái tim vẫn đau đến như vậy?
Seulgi đem hai bàn tay lên trước mặt, yên tĩnh nắm lại. Không có gì hết, không có bất kì thứ gì trong tay hết. Từ lâu, chúng ta đã mất nhau rồi. Tựa như ngộ ra một điều gì đó, Seulgi lặng lẽ leo xuống giường, lững thững bước về phía cửa. Đầu lại đau rồi…
Seungwan ngồi ở ngoài cơ bản cũng nghe được Seulgi hét lên với Bae Joohyun, liền ẩn ẩn hiểu ra Kang Seulgi vì nguyên do gì hai năm trước đột nhiên trở nên điên dại như thế. Thời điểm bóng dáng lững thững của Seulgi lảo đảo trên hành lang bệnh viện, khi bước vào phòng bệnh lần nữa lại bắt gặp giọt nước mắt vô thức của người ngồi kia, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác tội lỗi mà không sao sửa chữa được.
\”Tiểu Hyun…\”
Bae Joohyun không trả lời, đơn giản nở nụ cười khổ sở đối diện Seungwan, làm nàng lần đầu tiên bật khóc thật lớn, lao đến ôm lấy Bae Joohyun vào lòng, ghì thật chặt…
\”Xin lỗi, tôi xin lỗi…\”
——-
Không biết làm cách nào để trở về nhà, Seulgi mới ngây ngốc tra chìa khóa vào ổ, nhưng đững mãi vẫn không thể mở ra được. Nhíu mày một hồi, nàng mới phát hiện đây không phải căn hộ của mình mà là tiểu khu của Minjeong… Trong vô thức, bản năng của một con thú bị thương luôn muốn tìm về ngôi nhà có hơi ấm để ẩn nấp khỏi thực tại, nàng cũng vậy. Nhưng đã khuya lắm rồi, phỏng chừng cả nhà đều ngủ, có lẽ nàng nên quay về căn hộ lạnh lẽo kia thì hơn.
Seulgi chưa kịp quay đi thì cánh cửa kia đã bị mở tung, đứng sừng sững ở đó không ai khác là Jimin đang nheo mắt nhìn nàng.
\”Về rồi? Uống rượu à? Vào đi.\”
Seulgi im lặng gật đầu, động tác len lỏi qua khe cửa bước vào. Lại nhìn thấy Minjeong ngồi trên sofa xem show thực tế trên TV đến mòn mỏi, không lẽ cả hai đang đợi mình về? Nếu không với thói quen 10 gìơ phải lên giường thì không lí nào 12 giờ đêm còn ngồi đây xem TV cả.
\”Tiểu Seul, về rồi à?\”
Minjeong quay đầu ra sau, ngáp một cái mới lên tiếng được. Seulgi chỉ dám nở nụ cười thật tươi để tránh cho Kim lão gia lo lắng.
\”Tôi về rồi, cậu đi ngủ đi.\”
\”Em ngủ đi Minjeongi, mau nào!\”
Jimin dứt khoác tắt TV đi, dắt vợ vào phòng trùm chăn kín mít mới an tâm đi vệ sinh cá nhân trước khi ngủ một chút. Có lẽ là quá mỏi mệt, Minjeong vừa nằm xuống đã tiến nhập mộng đẹp. Nhưng xem ra đêm nay lại có người mất ngủ vì bầu tâm sự nặng trĩu.