Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 88. Dặn lòng không được rung động – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 88. Dặn lòng không được rung động

Nhíu mi giật mình tỉnh dậy, cái chăn mỏng của Yerim sớm đã không che được mấy phần cơ thể nay rơi xuống đất từ khi nào. Cả người đều nhức mỏi đến khó cử động, Seulgi cố dùng sức vươn vai dãn cơ. May mà hai năm qua siêng năng tập luyện, nếu là ngày xưa chắc xương cốt đã đình chỉ rồi. Bên má hôm qua bị ăn cái tát đau đớn đến hôm nay thì bắt đầu sưng lên, chưa sờ vào đã thấy đau rồi. Tầm mắt Seulgi dần làm quen với ánh nắng đầu tiên của ngày mới đang len lỏi qua ô cửa nhỏ trên hành lang, trải dài đến bàn chân nàng mảnh ấm áp.
Nhìn đồng hồ trên tay, 7 giờ sáng. Phỏng chừng nàng phải trở về nhà thôi, hôm nay là ngày nhận chức đầu tiên ở Bae thị, nếu đến trễ cũng coi như không tôn trọng toàn thể rồi. Seulgi men theo xà lan trên hành lang đứng dậy, vest công sở vì ngồi cả đêm mà trở nên nhăn nhúm không ra dạng gì, Seulgi đột nhiên có loại cảm giác khó chịu.
Cạch…
Khi bước chân nàng vừa định bước đi, cánh cửa nhà Minjeong bất ngờ mở toang. Bóng dáng nhỏ nhắn của Yerim không báo trước lao ra ôm lấy eo của Seulgi ghì chặt.
\”Seul a di, vào ăn sáng!!!!!!!\”
Giọng nói nó phản chiếu niềm vui khó tả của một đứa trẻ, còn không ngừng hô vang trước sự kinh ngạc của Seulgi. Nàng khẽ xoa đầu nó, cắn môi không biết đang xảy ra chuyện gì. Cùng lúc đó, Minjeong lặng lẽ bước ra khỏi nhà, kéo lại tay Yerim, Yerim lại cầm tay Seulgi với cái miệng tươi rói. Lúc đứng ở cửa, Minjeong còn cố tình giữ lại cửa, như chờ đợi ai đó bước vào thế giới của nàng lần nữa. Seulgi cuối cùng sau khi thất thần cũng nhận ra tâm tư của Kim lão gia. Nàng nở nụ cười không hề sai lệch so với hài tử hai năm trước là bao, khiến cho nắng hôm nay cũng trở nên rực rỡ hơn rất nhiều.
\”Vào ăn sáng.\”
Thanh âm kia rất nhỏ, nhưng lại có thể sánh ngang mọi loại âm thanh đẹp đẽ và bao dung nhất được rót vào tai Seulgi. Cái đầu khẽ gật, Seulgi không kiềm được xúc động lao đến ôm lấy cơ thể nhỏ bé kia.
\”Minjeongi! Cảm ơn! Cảm ơn cậu!\”
\”Ê ê ê, tôi giúp cô chứ đâu phải rước sói vô nhà!!! Mau buôngggggg vợ tôi ra!\”
Giọng nói đanh đá và không đứng đắn kia nếu không phải Jimin khắc tinh của nàng thì còn là ai đây? Seulgi thông qua màn sương mù trước mắt nhìn thấy Jimin một thân đồ ngủ còn chưa kịp cài nút trên, đầu bù xù đứng chống hông chỉ trỏ. Nếu là ngày xưa, nàng đã không thể nhịn lao đến đấu khẩu rồi. Nhưng hiện tại, sau bao nhiêu chuyện xảy ra trong thời gian qua, Seulgi mới chân chính hiểu được cái gia đình nhỏ này là hầu hết cuộc sống của nàng. Còn đòi hỏi gì hơn với Minjeong, một người bạn như chị lớn, đem nàng nuôi lớn mà cũng không hề tính toán, Yerim, đứa nhỏ lanh miệng chỉ có thể làm tâm trạng nàng vui vẻ suốt ngày, rồi còn Jimin, rõ ràng suốt ngày đấu khẩu nhưng một khi thiếu đi lại cảm giác trống vắng ngứa ngáy.
\”Ê mau buông ra!!!\”
Jimin nhịn không được chạy lại kéo Minjeong vào lòng, xong còn quay ra trừng mắt với Seulgi! Giỏi cho cô đi chỉ hai năm mà bản tánh sắc lang cũng được nâng cấp đáng kể!

\”Yoo lão sư, tôi đã trưởng thành, không hơi đâu đôi co với loại tâm hồn chỉ toàn nhũ hoa lão bà!\”
\”Cô!! Xem bộ dáng thì giàu có rồi nhỉ? Mau trả nợ cho tôi! Tiền gốc, lãi mẹ lãi con, mau trả một thể!\”
Jimim muốn lên tiếng cãi lại, nhưng tiếng cười thanh thúy của Minjeong trong lòng lại có khả năng ngăn cản lưu thông não bộ của nàng trong phút chốc. Rõ ràng chỉ là cái nhoẻn môi đơn thuần, không hiểu vì sao khi đứng dưới ánh nắng lại có hiệu ứng tốt thế, tim nàng bắt đầu loạn nhịp, hai má cũng đỏ lên như trái cà chua. Lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian đầy khó khăn, Minjeong nở nụ cười chân thật đến như vậy…
\”Yoo lão sư, hai má đều đỏ! Tôi nói cô sắc lang không có sai!\”
\”Tôi..ừ…ah…Cái gì?????? Cái cô kia! Nói lại đi!!!!\”
Cái gì gọi là hạnh phúc chứ? Chính là thời khắc này, khi mà Seulgi lần đầu sau hàng đống vết thương lòng lớn nhỏ, bước qua hàng vạn lỗi lầm, ngôi nhà nhỏ này vẫn chấp nhận nàng trở về như một thành viên. Tựa như không có gì thay đổi suốt 2 năm qua cả.
Seulgi ồn ào với Jimin cả buổi sáng, rốt cuộc vẫn là đồng hồ trên tay reo lên đã 8 giờ mà bụng vẫn đói meo. Biết được Seulgi phải đến công ty làm việc, Jimin vểnh môi quăng cho nàng bộ váy áo công sở chuẩn \”người mẫu\”. Nếu là nàng hai năm trước chắc chắn không thể khít như vậy, chỉ trách hai năm qua Seulgi không ngừng nỗ lực cải thiện mọi thứ, coi như điện nước cũng bắt đầu đến huyện đi. Lái chiếc Lamborghini mà Han Seohyun cấp bằng lương cả năm của nàng phóng như bay trên con đường đã lâu không có dịp đi lại, cảm giác lòng cũng muốn bồi hồi. Tay nàng vu vơ chạm lên má, cơn đau điếng liền khiến Seulgi nhắn mặt mũi thành đoàn. May mà Minjeong và đứa cháu cũng có tâm làm khóa \”phục hồi chứ năng\” cấp tốc cho chỗ sưng vù, nàng mới thuận lợi đắp lớp trang điểm lên che giấu hoàn hảo.
Reng…Reng…
Seulgi liếc mắt tới màn hình điện thoại bên ghế phụ, là Han tổng. Nhanh chóng kết nối tai nghe, nàng khẩn trương bấm nút bắt máy.
\”Alo, Han phu nhân, là tôi.\”
\”Seulgi, tối nay có tiệc làm ăn với bên Lee thị. Cô cùng tôi đi đến đó.\”
\”Vâng, tôi đã hiểu.\”
Động tác lại linh hoạt kết thúc cuộc gọi, Seulgi từ lâu đã tập thói quen làm việc gọn gàng. Đi theo Han Seohyun ở những bước đầu còn kinh khủng hơn so với khi làm thư kí ở Bae thị, Han Seohyun là người công tư minh bạch, mọi thứ đều phải hoàn mỹ trước khi đưa lên tổng duyệt, nhưng không thể phủ nhận bà là người rất có tâm với đứa con Im thị, khả năng lãnh đạo vững vàng đến nỗi Seulgi chỉ mới học được phần nhỏ bí kíp đã có thể leo lên vị trí tiêu thụ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.