\”Lia tỷ à, làm ơn tha cho tôi đi!\”
Seulgi vừa lái xe vừa càu nhàu liên miên, khi không lại nhận được điện thoại của Choi đại tiểu thư nói đứa em gái yêu quý sau khi bị nàng cưỡng hôn thì chạy mất dép rồi, báo hại nàng phải lập tức bỏ đi tìm, còn chưa kịp nhận văn phòng ở Bae thị nữa. Choi Lia tiểu thư ngược lại có phần hưởng thụ ngồi bên ghế phụ mân mê tấm hình với chị gái mình, môi vểnh lên đôi co.
\”Kang muội, muội không biết tình thú gì hết ah.\”
\”Tình thú?\”
Seulgi nhíu mi hồ nghi, cái gì gọi là tình thú đây? Không lẽ là trò trốn tìm quái đản của chị em nhà Choi Lia hại nàng hết lần này tới lần khác trễ công tác? Thôi bỏ di, dù sao chị em họ cũng đã giúp đỡ nàng rất nhiều trong những bước đầu lập nghiệp. Dòng tộc Choi chính là đối tác đầu tiên của Seulgi để có thể leo lên vị trí hiện tại, cũng chính vì thế mà quan hệ thân thiết giữa ba người mới được thiết lập.
\”Kang muội, nhan sắc muội cũng đâu có tệ, sao mấy năm nay đều không có bóng hồng nào?\”
Ngón tay của Lia tiểu thư đặt lên cằm Seulgi săm soi nhan sắc so với mấy năm trước coi như là biến đổi hoàn hảo, vậy mà chỉ có một điều Seulgi không bao giờ làm được, đó là gần gũi các cô gái. Điều này làm cho chị em nhà Choi có phần nghi hoặc, ban đầu còn tưởng Seulgi kim ốc tàng kiều, hóa ra thực sự là nàng ta ngoài công việc cũng không có động bất kì cô gái nào.
\”Lia tỷ, tôi…\”
\”Chưa sẵn sàng, biết rồi! Trong lòng muội chứa hình ảnh của ai tỷ không biết, nhưng chỉ cần còn hi vọng thì không nên từ bỏ.\”
Seulgi có chút khó chịu đẩy tay Lia tiểu thư ra, tầm mắt phút chốc rơi vào mảng tối tăm. Nàng đột nhiên im lặng, tập trung vào việc lái xe. Thầm nghĩ đến chuyện đã qua, trong lòng cô dâng lên hàng tấn hoài niệm và chồng chéo cảm xúc đan xen. Có trời mới biết khi sáng nay đối diện với Bae Joohyun, nàng đã có bao nhiêu xúc động. Chiếc siêu xe lao như bay trên con đường thằng tắp dẫn đến đích đến mịt mù của chính Seulgi.
—-
\”Minjeong! Minjeongi!\”
Yoo Jimin vẫn mặc trên người bộ váy áo buổi sáng đi dạy đứng dưới bệnh viện nơi Minjeong tập trị liệu cho tay phải, vẫy tay gọi thỏ con ngay khi nhìn thấy bóng dáng ấy ló dạng.
\”Sao chị không về trước đi?\”
Minjeong chạy nhanh lại chỗ Jimin đến nỗi trên trán cũng rịn ra mấy giọt mồ hôi. Jimin chỉ cười thật tươi, nhanh tay rút khăn tay ra lau cho thỏ con. Khuôn mặt vốn dĩ có phần trắng bệch của Minjeong đột nhiên ửng hồng mảnh ngượng ngùng, nhưng cơ thể lại vô cùng hư hỏng nhận lấy ôn nhu này.
\”Đến đón em, chị không thích em đi taxi.\”
Minjeong thừa biết Jimin đã đón Yerim về nhà rồi phải vòng xe lên đây thêm lần nữa để đón nàng, tính sơ sơ cũng mất 2 tiếng rồi. Nhìn đến gương mặt mỏi mệt còn chưa kịp tẩy trang của Jimin, lòng nàng không hiểu sao lại cảm thấy tê dại. Bàn tay nhẹ nhàng vòng qua cổ Jimin, chân nhón lên một chút đặt môi lên sườn mặt nằm nghiêng của người trước mặt. Không ngờ cảm giác lại như thế tốt đẹp, vốn dĩ chỉ là chuồn chuồn lướt nước, môi Minjeong đột nhiên chuyển thành mảnh ấm nóng thiêu đốt má phải Jimin.
Yoo Jimin bị kinh hách đến bất động, không thể làm gì ngoài nhìn chằm chằm vào Minjeong. Môi nàng mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại rụt rè, cuối cùng chỉ có thể gọi tên thỏ con trong run rẩy.
\”Mindoongi…\”
\”Đi về thôi!\”
Minjeong kéo tay Jimin vào xe trong khi đầu vẫn không dám ngẩng lên vì xấu hổ. Mấy tháng rồi nàng mới gần gũi với Jimin như vậy, có chút cảm xúc không nói nên lời đem hai tai nàng nhuộm thành màu cà chua. Nhưng tất cả những gì nàng có thể làm cho Jimin chỉ có như thế…
Thời điểm cả hai dừng trước tiểu khu, chỗ đậu xe hơi lại bất ngờ có thêm một chiếc siêu xe màu cam chói lọi khác. Với khả năng kinh tế của người khu này thì tậu một chiếc xe hơi đã khó, nói chi đến xe xịn.
\”Jiminie nhìn gì đấy?\”
\”Tiểu khu chúng ta từ khi nào lại đón chào nhân vật lớn đến vậy?\”
Theo tầm mắt Jimin, Minjeong cũng bị bất ngờ không ít khi nhìn thấy chiếc xe màu cam. Hình như không có gia đình nào chuyển đi hết.
\”Phỏng chừng là khách thôi, em nghe nói không ai chuyển đi thời gian gần đây.\”
Jimin cũng thôi tò mò, dù sao cũng rẻ hơn chiếc Audi của nàng, vả lại màu cam kia cũng thật chói mắt đi, không biết ai lại có can đảm tậu nó nữa. Nàng thay Minjeong xách đồ, cả hai bấm thang máy lên nhà mà không ngừng kể về ngày hôm nay của mình ở trường và ờ bệnh viện như một thói quen.
\”Mindoongi, hôm nay chị có mua vịt quay, em không cần nấu cơm đâu.\”
\”Chị định vỗ véo tiểu Yerim hay sao? Sooyoung sẽ giận chị đấy!\”
Jimin vừa tra chìa khóa vào ổ, miệng vừa cười ha ha. Sooyoung hài tử đúng là đứa nhỏ hiểu chuyện, hết lần này tới lần khác đem thức ăn tới nhà nhưng toàn là món có tác dụng giảm mỡ cho đứa nhỏ nhà nàng ăn, mỗi sáng cũng rất chăm chỉ đến gọi tiểu lười biếng dậy đi tập thể dục. Phải chi một mai hai đứa cưới nhau, có lẽ nàng với Minjeong mới yên tâm tống đi cục nợ to tướng.
\”Hắc hắc, Kang a di ăn hiếp con!!!!\”
\”Yaaaaa, ngươi lưu manh quá nha!!!!\”
Cảnh tượng trước mắt có chút khiến hai nàng ở cửa không kìm được kinh động khi mà vẫn là đứa nhỏ Yerim, nhưng nó lại đang chạy khắp nhà mang theo một tập hồ sơ của ai đó. Người đuổi theo nó lại là thân công sở vô cùng nghiêm túc.
Jimin làm rớt xâu chìa khóa trên tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một lớn một nhỏ nhiễu loạn. Người kia….Người kia…