Seoul được mệnh danh là một trong những chốn phồn hoa bậc nhất ở Hàn Quốc với cái tên \”thành phố không bao giờ ngủ\”. Quả đúng như lời truyền nhau, đã hơn nửa đêm chập sáng mà chưa một ánh đèn nào bị tắt đi sức sống, thậm chí còn có phần rực rỡ hơn. Kang Seulgi ngồi co ro ở một góc nhà cũ nát, đôi mắt vô hồn cứ thế lướt qua dòng người trên phố hối hả.
Có lẽ là căn nhà này đã bị bỏ hoang lâu rồi, nên sự xuất hiện của nàng ở đây cũng không ai để mắt hay chú tâm. Cảm giác cơn đau đầu như búa bổ lại tiếp tục hoành hành, Seulgi rút vội trong túi áo khoác dính bẩn ra một vỉ thuốc. Chỉ còn một viên thôi, biết làm sao đây… Tiền mặt mang theo đều đã dùng vào ba bữa ăn hằng ngày và thuốc, bây giờ trong người không còn đến 10 đồng thì làm sao sống những ngày tiếp theo. Ngón tay Seulgi có phần run rẩy và tê dại vì ngồi dưới màn sương quá lâu, phải khó khăn lắm nàng mới tách được viên thuốc cuối cùng ra khỏi vỉ, lại tìm đến chai nước chỉ còn lại một chút. Cô nhíu mày, dùng lưỡi liếm đôi môi khô khốc vì thiếu nước trầm trọng mà muốn nứt ra chảy máu. Cuối cùng vẫn là quyết định dùng số nước còn lại để nuốt viên thuốc xuống bụng.
Cơ thể vì bất ngờ được tiếp nước mà trở nên dị thường thèm khát, nhưng chỉ mấy hớp thì thứ còn lại chỉ là không khí tràn vào khoang họng lạnh rát. Seulgi vứt chai nước sang một bên, từ từ đưa hai gối lên để đầu tựa vào như chờ đợi cơn đau đầu qua đi. Nhưng chưa kịp nghĩ ngợi gì, cái bụng đói réo rắt lại cứ thế reo lên, làm quặn cả bao tử đang cồn cào. Seulgi dùng hai tay ôm đầu mong xua tan đi chính thanh âm đáng ghét đó, nhưng dĩ nhiên chỉ là tốn công vô ích.
Đói quá, hôm nay nàng chỉ ăn được một ổ bánh mì nhỏ xíu phát cho người vô gia cư, còn lại là ngồi ngơ ngẩn tại đây. Cảm thấy tay chân bất lực đến không thể đứng lên đi đâu nữa, cô đành phó mặc cho ông trời tính mạng của mình.
Hai tay Seulgi như bắt phải một mảnh ấm áp mà bừng tỉnh. Trong bóng tối, nàng lần mò tìm được cái khăn choàng cổ mà Minjeong đan cho, còn cả cái nón Bae Joohyun tặng nhân dịp Seulgi qua được bài thử thách Toán học. Bàn tay nắm chặt lấy những thứ đã lâu lắm rồi không có nghĩ đến, coi cảm giác được cỗ vô vị dâng lên trong lòng. Thế rồi trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng đem cái khăn và cái nón ôm vào lòng gắt gao. Mà dường như là ngay lập tức sau đó, nước mắt cũng tuôn ra không kiểm soát được.
Mảng ướt át này lại chạm phải mảng vải chưa kịp khô. Seulgi chỉ còn cách dùng chính áo mình lau đi nước mắt. Lại chợt nhận ra quần áo vì thấm mưa không được hong khô mà vẫn còn ẩm, nàng đành buông xuống. Mấy ngày nay Seulgi không còn tiền để thuê chỗ ở nữa, đương nhiên sẽ bị đuổi ra khỏi đó. Nhưng biết đi đâu đây? Đây là địa phương nào thậm chí cô còn không nhận thức được, đành lang thang trên phố như đứa trẻ không có nhà. Thỉnh thoảng mệt mỏi, nàng sẽ ghé lại dưới mái hiên nào đó mà chủ nhà đi vắng để nghỉ mệt. Nhưng mưa cũng thật to quá đi, đem cả người nàng xối ướt không chừa chỗ nào, cô cứ thế dầm mưa gần nửa tháng liền. Quần áo chưa khô lại mắc phải cơn mưa khác, thấm vào từng lớp da thịt mỏng manh của nàng khiến cho mỗi khi có gió thổi tới, Seulgi liền phải ôm chặt lấy chính mình gồng người chống đỡ.
Có những hôm sốt nặng, Seulgi ngất ở trên đường. May thay gặp phải người tốt đem nàng vào bệnh viện, nhưng cô lại không có tiền trả viện phí, đành phải kí giấy cầm cố mọi tài sản trên người để được điều trị. Mấy ngày sau nàng nhất quyết muốn ra viện, lại tiếp tục lang thang. Lần này rút kinh nghiệm hơn một chút, nàng mua cái áo mưa có thể tái sử dụng để mỗi khi mưa xuống có thể mặc vào rồi tìm nơi nào đó trú đi.
Đôi khi thẫn thờ nhìn mưa, Seulgi bất giác rơi nước mắt không hiểu vì lí do gì. Nàng nhớ Minjeong, Yerim, Jimin… nhớ cả người không nên nhớ nữa. Nhưng nàng lại không muốn quay về đó, tâm thật đau, tim cũng đau, biết làm sao xoa dịu đi đây? Miền kí ức chứa dãy dài kỉ niệm đều đã bị lấp đầy bởi những điều không ai ngờ trước được khiến bản thân không có cách nào chấp nhận nổi. Seulgi cố gắng dùng tay gạt đi lệ rơi đầy mặt, không ngờ chạm phải vết xước dữ dội trên tay, vết thương lại bắt đầu rơm rớm dễ sợ.
Với một người sợ máu như Seulgi, nếu là ngày xưa chắc hẳn đã la hét ầm ĩ lên rồi. Nhưng hiện tại thì sao? Nàng nói cho ai nghe, nàng khóc cho ai thương, nàng đau thì ai đau dùm nàng? Không ai cả, Seulgi ngồi đây, chỉ có một mình thôi.
Ánh nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua từng khe hở giữa các òa nhà cao tầng rơi trên nền xi mắng trước mặt cô. Cô vươn tay ra, đón lấy một chút ấm áp khó có được trong những ngày mưa này. Bất giác đôi môi cong lên một nụ cười khổ sở, đồng thời nhuộm lên gương mặt không một tí huyết sắc kia chút ửng hồng sự sống. Seulgi đem cất khăn choàng và nón len vào balo, gượng mình đứng dậy khỏi góc tường. Phỏng chừng hôm nay lại phát bánh mì, may ra lấp bụng không để chết đói.
Cô lê từng bước trên con đường dài bắt đầu có người đi làm, trẻ con đi học, hướng thẳng đến nơi phát đồ từ thiện. Bàn chân cảm thấy đau nhức không tả được, Seulgi suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất mấy lần. Mà sự thật là ngay sau đó, một người đi ngược hướng đã tông vào bên vai Seulgi, làm nàng ngã ra sau đau điếng. May là không bị trật chân hay trầy xước, nếu không cô cũng đành bỏ mặc thôi. Đến tiền mua thuốc còn không có hướng chi mua băng gạc?
Nhưng tựa hồ trước khi ngã xuống, Seulgi có va vào ai đó. Tầm mắt trở nên hoảng hốt, Seulgi quay phắt lại đằng sau, liền gặp thân váy đen mị hoặc. Tóc người ấy cùng màu với nàng, chỉ khác ở kiểu uốn xoăn hả dài trước ngực và cả sau lưng, gương mặt kia cũng đầy vẻ thành thục nghiêm nghị, nhưng mặc dù có vẻ lớn hơn nàng rất nhiều, người phụ nữ ấy vẫn không mất đi vẻ mị hoặc khi trẻ. Mắt phượng khẽ nheo lại khi bị Seulgi nhìn chằm chằm không điểm dừng, Seulgi mới đổi hướng nhìn đến li cà phê bị đổ tung tóe trên đường… Không phải là do nàng làm chứ? Nét sợ hãi xen lẫn bối rối tràn lên gương mặt lấm lem của Seulgi, môi nàng lẩy bẩy kích động, hồi lâu mới thành tiếng được đối người phụ nữ kia.
\”Xin… Xin lỗi phu nhân… Tôi… Tôi…\”
\”Không có chuyện gì chứ thưa phu nhân?\”
Còn chưa kịp đợi lời hồi đáp, hai người vệ sĩ áo đen đã từ lâu chạy lại bên cạnh người phụ nữ kia. Chết rồi, không phải nàng đụng phải người có thế lực chứ… Bây giờ đừng nói đến bị kiện… đến tiền đền li cà phê kia nàng cũng không có nữa. Seulgi dùng hết sức đứng lên, đối diện người phụ nữ với thân váy đen, bộ dáng yếu ớt nhỏ giọng lần nữa nhận tội.
\”Phu nhân… Tôi xin lỗi… Tôi không thấy bà ở phía sau.\”
\”Tránh ra.\”
Khi tay Seulgi mới vừa đặt lên bàn tay thon nhỏ của người phụ nữ kia, đám vệ sĩ đã đẩy nàng ra không thương tiếc, hại Seulgi bị mất thăng bằng đâm vào lan can phía sau một cái đau điếng. Đột nhiên trước mặt trở nên mơ hồ, tựa như màn sương mờ ảo trôi lững lờ, tai nàng cũng như thế ù ạc đi, cơ thể vô lực lần nữa tiếp xúc với nền xi măng lạnh lẽo…