Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 78. Chạm mặt lần nữa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 78. Chạm mặt lần nữa

Jimin dùng hết khí lực đạp chân ga phóng nhanh qua con đường bị mưa bao phủ trắng xóa một màu. Vốn đang dẫn Yerim đi KFC thưởng nó được điểm cao, không ngờ lúc gọi cho minjeong lại là giọng nói chết tiệt đó vang lên, loại mà nàng cả đời cũng không bao giờ muốn nghe. Khoảnh khác bên đầu dây chỉ là tiếng cười nhạt vô vị mà nàng quá quen thuộc 4 năm trước khiến lòng cô như bị lửa đốt kim đâm.
Yerim không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy gương mặt vô cùng căng thẳng của Yoo lão sư khiến nó cũng sợ theo. Nửa năm ở cùng, nó chưa bao giờ thấy cô trở nên mất bình tĩnh như vậy. Bàn tay nhỏ bé của nó nắm chặt dây an toàn, thỉnh thoảng liếc nhìn Jimin một chút nhưng lại không dám lên tiếng. Yerim muốn gọi Yoo lão sư chạy xe chậm lại, bởi nó rất sợ tốc độ cao như thế. Tai nạn 3 năm trước cướp đi ba mẹ đã để lại trong kí ức Yerim nỗi ám ảnh mỗi khi lên xe chạy quá nhanh. Nhưng mỗi khi lời đến cửa miệng, nó lại phải nuốt xuống trở lại chịu đựng vì gương mặt của người bên cạnh rất đáng sợ.
Một đường thẳng đến bệnh viện, Yoo Jimin đều không ngừng cầu nguyện đừng để chuyện gì xảy ra với Minjeong của nàng. Chết tiệt! Nếu sáng nay không đi tìm Son Seungwan thì sẽ không để Minjeong một mình đi làm. Nhưng tự nhiên lại xảy ra tai nạn cũng có điểm kì lạ đi. Jimin cố gạt mọi suy tính ra khỏi đầu, chiếc audi đạt tốc độ nhanh nhất có thể len lỏi qua mọi khoảng trống có thể.
Vừa tới bãi đổ xe, Jimin liền đem áo mưa con nít tròng vào cho Yerim mặt mày tái mét. Không nói hai lời, cô ôm Yerim chạy ù vào trong, gấp gáp đến nỗi không kịp mặc áo mưa cho bản thân nữa. Lúc có mặt ở sảnh bệnh viện, toàn thân Jimin đã ướt như chuột lột, nhưng mọi thứ dường như không thể che đi vẻ khẩn trương hoảng loạn trên mặt cô.
Cô chạy đến phòng cấp cứu bệnh viện, hơi thở hổn hển rối loạn vì còn phải ôm Yerim còn chưa được cởi áo mưa. Hình ảnh trước mặt Jimin như một đòn giáng mạnh mẽ vào tâm nàng. Ha Eunbi vẫn rất tiêu soái ngồi trên dãy ghế ngoài phòng cấp cứu, gương mặt không một tia cảm xúc, giương đôi mắt đen sâu hun hút về phía nàng. Nhưng cái Jimin thấy đầu tiên không phải gương mặt từng làm nàng mê luyến đến chết đi, mà chính là chiếc áo sơ mi nhuộm nhiều mảng đỏ màu máu. Đó là máu của ai? Sao lại nhiều như vậy?
Jimin đặt Yerim xuống hành lang bệnh viện, bản thân từng bước lặng lẽ tiến gần người ngồi kia. Cảm thấy tai đều ù đi, mồ hôi lạnh túa ra từ thái dương từng giọt lăn trên sườn mặt, nàng vươn tay chạm vào cái áo sơ mi trắng kia. Nhiều máu quá… Là ai đã chảy nhiều máu đến độ này? Chết mất… Họ sẽ chết mất!
Đột nhiên Jimin gào lên, dùng tay ghì lấy áo của Ha Eunbi khiến nút áo cũng muốn sứt ra vì bị khí lực lớn tác động. Vừa lớn tiếng mắng chửi, Jimin vừa đánh liên tục vào người Ha Eunbi khiến cả dãy hành lang đều đổ ánh mắt về hướng này.
\”Cô! Cô đã làm gì Minjeong? Khốn kiếp!!! Cô đã làm gì????\”
Đáp lại con sói đang phát tiết vì hoảng loạn kia, Eunbi chỉ im lặng tiếp nhận từng cái đánh đau điếng của Jimin mà không có lấy một tia phản kháng nào. Tầm mắt nàng ngược lại trở nên dịu hơn khi chứng kiến Jimin nổi điên lên. Ít ra nàng ta không âm thầm nuốt ngược vào trong chịu đựng, như bốn năm trước đã từng.
Nước mắt của Jimin trào ra ngày càng nhiều, thậm chí nàng cảm giác được hơi thở của mình ngày càng nặng nề, như thế có ai bóp nghẹn từ tâm trí đến thể xác nàng vậy. Mùi máu tanh từ áo Ha Eunbi bốc ra như lời nhắc nhở về tất cả, làm cho thần trí nàng chỉ còn một cảm giác xé nát duy nhất. Khó thở quá… Khó chịu quá… Rõ ràng biết nếu là Eunbi gây ra, với tính cách của nàng sẽ không bao giờ lộ diện ở đây chờ nàng đến trách móc. Nhưng làm sao đây? Có phải Ha Eunbi biết nàng cần một nơi phát tiết hay không? Nhưng thật sự nàng không khống chế được hành động của bản thân nữa…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.