Thời điểm Bae Joohyun từ trong mộng tỉnh lại vẫn còn rất sớm. Đoán chừng mới gần sáng thôi, nàng đành nằm lại trên giường lần nữa. Dường như là cảm thấy được khí lạnh tràn vào căn phòng, Joohyun mới ý thức được cơ thể lõa lồ của bản thân trên giường, thậm chí trên trán còn vươn lại chút mồ hôi của cuộc hoan ái chỉ vừa chấm dứt. Dù trong lòng có chút bực mình tiểu ngu ngốc ham ăn nhưng cơ thể nàng vẫn rất tiếp nhận người kia mà. Lên xuống theo chu kì mãi tận 2 giờ sáng khi nàng ngất đi, Seulgi mới chịu buông tha cho nàng đi ngủ.
Bae Joohyun có chút ngại ngùng lấy chăn đắp cho cả hai, mặt ửng đỏ dúi vào trong. Tầm mắt thoáng thấy Seulgi say giấc kế bên, nàng mới dám thở nhẹ nhàng ra. Đã bao lâu rồi hai người không có thời gian thế này nằm im lặng bên nhau, có lẽ là từ khi mọi thứ bắt đầu trở nên hỗn loạn đi. Nàng luôn là người về nhà sau cùng, khi mà Seulgi đã ngủ rồi. Mấy ngày thì không phải vấn đề, nhưng tình trạng này đã kéo dài hơn mấy tháng, tiểu ngu ngốc không biết đã nhẫn nhịn bao nhiêu rồi.
Joohyun vươn tay do dự vuốt ve sườn mặt Seulgi, ánh mắt đột nhiên trở nên mịt mù. Nàng không biết khi nào mọi thứ đổ vỡ, cũng không biết việc mình làm là đúng hay sai, nhưng chỉ cần giữ cho Seulgi tránh xa mọi thứ, nàng tình nguyện đánh đổi mọi thứ.
Nàng quyết định rời giường, không nên lưu luyến thêm. Đem tóc rối loạn cột lên gọn gàng phía sau, Joohyun khoác vào áo ngủ kiểu áo choàng rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng ngủ. Cước bộ nàng không nhanh cũng không chậm ghé vào phòng bếp, tự làm cho mình một cốc cà phê đen đặc. Có lẽ đối với nữ nhân khác sẽ chuộng cà phê sữa hơn, nhưng đối với Bae nữ vương mà nói, cà phê càng đắng nàng mới có thể cảm nhận được vị của nó. Phàm là những thứ tầm thường thị hiếu đều không thể lọt vào mắt nàng.
Lò vi sóng báo bánh sandwich đã xong, Joohyun vội đem ra nhâm nhi. Đem cơ thể tựa vào bên cửa sổ phòng khách, Seoul phồn hoa còn đang chìm trong giấc ngủ dài thì nàng đã không thể an giấc đứng đây suy nghĩ mông lung. Đã mấy tháng rồi, kể từ khi Seul xâm nhập vào cuộc sống của mình, Joohyun không có thời gian hảo hảo hưởng thụ không gian riêng tư nữa. Nghĩ đến cũng lạ, bản thân 27 năm sống khép kín như thế nào lại chấp nhận một người quen biết chưa đến 1 năm đến ở nhà riêng, còn dành hết thảy mọi thứ cho nàng ta nữa. Có lẽ nàng không muốn thừa nhận thôi, chứ ngay từ giây phút định mệnh bắt hai người gặp nhau bằng cái tình huống cẩu huyết ngày xưa đã khiến Seulgi trở nên vô cùng đặc biệt trong lòng nàng rồi.
Sườn mặt nhìn nghiêng của Bae Joohyun rất hoàn hảo. Không phải dạng yêu nghiệt kinh diễm như của Yoo Jimin, ở Joohyun lại là một chút nội liễm sắc sảo cùng một chút thành thục hiếm thấy. Rõ ràng cơ thể rất hoàn hảo nhưng lại bị nàng cố tình che giấu dưới lớp đồng phục công sở lớn hơn một size. Nhiều lần Seulgi từng nói, nếu có cơ hội thì nàng nhất định sẽ bắt Joohyun mặc váy bó đi làm. Nhưng đồng thời logic của Seulgi lại phản bác chính ý tưởng của mình vì sợ ăn dấm chua.
Bae Joohyun không thể nghi ngờ là một người cuồng công việc nhưng lại biết cách hưởng thụ. Nàng đặt xuống cốc cà phê nóng đắng chát rồi rút ra điện thoại trong túi. Vừa mở màn hình, gương mặt Seulgi cười ngoác mồm đủ loại sắc thái liền hiện ra làm màn hình khóa, Joohyun khẽ cười. Ngón tay thon dài đem lên vân vê màn hình nhỏ trong tay. Phải chi nàng có thể thu nhỏ tiểu ngu ngốc để vào tim, như thế sẽ an toàn tuyệt đối, có đúng không?
Reng…Reng…
Còn chưa kịp thất thần xong, Son Seungwan đã đánh điện gọi đến. Mới có 4 giờ thôi, Seungwan không phải là mắc chứng khó ở cấp độ nặng chứ?
\”Alo, Wanie.\”
\”Tôi vừa phát hiện ra công ty của Ha đại nhân có tiềm năng lớn, hơn nữa là đối tác bự của tên chó đực kia nha!\”
Thanh âm kích động của Son Seungwan bên kia truyền cả lửa nhiệt huyết cho Bae Joohyun bên này. Suýt thì nàng đã lớn tiếng reo lên vui mừng. Cố dìm xuống xúc động, Bae Joohyun nhỏ giọng hỏi lại.
\”Vậy hợp đồng có triển vọng không?\”
\”Tất nhiên có, nhưng lại chuỗi ngày về muộn rồi. Tiểu Hyun à, thưởng cho tớ đi ah~~~\”
Son Seungwan là người sợ rắc rối, nhưng vì một số người nàng xem là quan trọng, Son đại tiểu thư sẵn sàng xung phong ra trận ở mọi thời điểm. Đặc biệt đối Bae Joohyun, Seungwan lại càng khao khát loại khác tín hiệu.
Bae Joohyun nhíu mày thành đoàn, tay cầm điện thoại cũng siết chặt đến trắng bệch. Chỉ mới làm lành đây… Không lẽ nàng lại mờ ám đi đi về về như thế? Chẳng khác nào nhát dao giết chết tình yêu của hai người.