\”Hyun…Hyunie…\”
Seulgi mấp máy môi gọi rất nhiều lần, thế nhưng thân ảnh người kia chỉ ngày một xa hơn. Mà kế bên lại là nữ nhân mà cả đời này Kang Seulgi cũng không thể thôi chán ghét, Son Seungwan. Trong mơ, nàng khóc tựa như hài tử mất đi thứ gì rất quan trọng, khóc đến nỗi khí lực cũng không còn nhưng vẫn không đem Bae Joohyun kéo về được bên mình. Seulgi bất lực ngã sập xuống đáy vực vô đáy, có cảm giác mọi thứ đều sụp đổ hoàn toàn trước mắt. Tim…cũng như thế đau nhói đến khó tả.
Seulgi từ trong mơ tỉnh lại đã là lần thứ 2. Nàng nằm nghiêng mình trên sofa, co ro thành một đoàn. Nước mắt từ bên kia chảy dọc xuống một bên còn lại thành dòng, có giọt đã muốn khô đóng thành vết khô, có giọt ướt át liên tục trào ra từ khóe mắt. Seulgi cố gắng xoay thân mình tìm kiếm thân ảnh ai đó nhưng tuyệt nhiên đáp lại nàng chỉ có căn phòng khách tối thui và mảnh tịch mịch quen thuộc. Đã 12 giờ hơn. Không biết Hyun làm gì mà vẫn chưa về. Nàng cố tình làm bánh ngọt đợi Joohyun trở về sẽ cùng ăn, nhưng bánh bị đem bỏ cũng lên tới 10 cái rồi. Điều đó đồng nghĩa với việc Bae Joohyun về muộn cũng hơn 10 ngày. Mỗi lần Seulgi muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì đều bị gương mặt mỏi mệt của Joohyun dọa chết khiếp, nên đành im lặng không nói được lời nào.
Mỗi sáng khi nàng tỉnh dậy vẫn sẽ có phần ăn sáng để sẵn cùng lời nhắn gửi. Nhưng ngoài điều đó ra, mỗi đêm ôm người trong lòng nàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo đến thấu xương. Cái lạnh này báo hiệu điều gì? Nàng không biết, nhưng điều duy nhất nàng có thể nghĩ đến lúc này là cái đầu bắt đầu nhức đến muốn nổ ra. Seulgi dùng hai tay ôm lấy đầu, cật lực kìm lại cơn đau ùa đến. Nguyên lai không những là ác mộng thường xuyên tiến nhập mộng mà cơn nhức đầu cũng theo đó ngày một gia tăng hành hạ cô. Vừa đau vừa lạnh, Seulgi nhớ bàn tay ôn nhu của Joohyun, nhớ mọi thứ Joohyun từng vì nàng làm.
\”Hyunie…Chị đang ở đâu vậy… Em đau quá…\”
Seulgi dập đầu vào ghế, bất quá cũng không giảm đi chút nhức nhối nào.
Đêm, vẫn cứ thế tĩnh mịch.
Người nằm đó, vẫn là một đoàn cô đơn.
Tâm, tự khắc rơi xuống nơi tăm tối.
Lúc con người ta yếu đuối nhất có lẽ là khi tinh thần và thể xác không ổn định. Mấy ai hiểu được cảm giác khi cơ thể bất lực muốn vươn tay ra nắm lấy thứ gì đó dù xa tầm với mà vẫn cố chấp, để rồi đổi lại cũng chỉ là khoảng không vô định. Cảm giác đó không chỉ là hụt hẫng, không chỉ là tuyệt vọng, mà còn chứa đựng những cung bậc cảm xúc khổ sở mà không ai có thể hiểu được. Con người luôn được mệnh danh là loài động vật thông minh nhất, nhưng đôi lúc điều đó lại hoàn toàn trái ngược. Biết rõ là sự thật nhưng lại không chấp nhận vì bảo thủ muốn bảo vệ cái tôi của mình, biết rõ tổn thương nhưng vẫn cứ thế không suy nghĩ đâm đầu vào, biết phải quên đi, nhưng tâm lại không cách nào rũ bỏ những thứ sớm đã hun đúc thành thói quen. Nếu đây không phải là ngốc thì gọi là gì đây?
Khi Seulgi bị ánh nắng gọi dậy cũng là lúc cơn đau đầu hành hạ nàng bắt đầu thoái lui. Mơ hồ từ trong giấc ngủ không yên tỉnh lại, Seulgi ngay lập tức tìm kiếm Bae Joohyun. Nhưng cho dù là đêm tối hay căn phòng đầy ánh nắng vẫn không thể tìm thấy. Mong chờ chẳng mấy chốc dập tắt không còn chút nào, Seulgi ảo não cúi đầu khiến cho tóc đen cũng theo đó rũ xuống hai sườn mặt, che đi đôi mắt sưng đỏ.
Rengggg…Rengggg
Seulgi không kịp suy nghĩ đã lao đến cầm điện thoại bấm nút nghe.
\”Tiểu Seul, hôm nay về nhà đi tôi nấu món cậu thích nhất này!\”
Thanh âm bên kia không phải là thanh âm Seulgi muốn nghe, mặc dù bình thường nghe thấy lời dụ dỗ kia thì có trời mới biết nàng có bao nhiêu hưng phấn. Nhưng bây giờ thì không có, một chút cũng không cảm nhận được.
\”Alo…Tiểu Seul, tranh thủ về nhà nha! Tiểu Yerim rất nhớ cậu!\”
Minjeong không kịp đợi Seulgi đáp ứng đã trực tiếp cúp máy. Seulgi cũng không còn cách nào khác, đành ngồi xuống nền nhà ngây ngốc hết một hồi. Nàng đem mọi cuộc gọi của điện thoại lục tung cả lên nhưng vẫn không mảy may có một cuộc gọi nào từ Bae Joohyun. Không về nhà, không nghe máy… Hyun… Chị đang ở đâu vậy…
Seulgi không dám gọi, chỉ sợ làm phiền đến công việc của người kia. Nhưng sao trong lòng lại khó chịu như vậy chứ? Rõ ràng tự nhủ không được trở thành gánh nặng, vì sao còn ai oán thế này. Seulgi nâng tay lau mấy giọt nước mắt lại bắt đầu chảy ra nhưng lại không cách nào kiềm lại, đôi vai vẫn cứ thế run rẩy không thôi, tiếng nấc nghẹn rõ ràng phải được phát tiết nhưng lại bị cật lực đè nén… Ngày mới, cũng chỉ là một trong những ngày của chuỗi khổ sở mà thôi.
Kang Seulgi nâng thân đứng lên, đem bản thân gột rửa cẩn thận qua một lần mới khoác vào bộ áo thun và jeans như phong cách quen thuộc. Nhìn lại lần nữa căn nhà đảm bảo không có gì bất thường, Seulgi mới đóng cửa đi xuống lầu bắt xe bus đi về nhà Minjeong.
Nhớ lại, cũng đã lâu lắm rồi không có đi xe bus thế này. Bao lâu rồi nhỉ? Có lẽ từ khi cùng Bae Joohyun ở cùng một chỗ, bảo bối luôn là người đưa đón nàng. Ngay cả đi siêu thị, hay đi làm vẫn là cùng nhau. Bắt đầu từ lúc nào mà khoảng cách vô hình đã bị nới rộng ra như thế? Seulgi đút tay vào túi áo khoác, đầu tựa vào bên cửa sổ mông lung suy nghĩ. Chuyến xe cứ thế lăn bánh trên những tuyến đường quen thuộc nhưng tâm Seulgi lại không cách nào yên ổn cho được. Theo từng con phố lướt qua, những kỉ niệm về Bae Joohyun cũng theo đó tràn về, từ những gì khổ sở nhất, cho đến những điều hạnh phúc nhất. Seulgi sẽ bật khóc, rồi lại cười mỉm, mâu thuẫn tâm lí cực độ khiến cho đầu nàng lại bắt đầu đau, đau đến kịch liệt. Seulgi dừng ở một trạm trước khi đến nơi để thả bộ dần về tiểu khu. Tiện đường khi trở về, nàng ghé vào nhà thuốc mua ít thuốc giảm đau. Sau khi xong xuôi, Seulgi mới tăng nhanh cước bộ về ngôi nhà quen thuộc.
Thời điểm đứng trước cửa nhà, Seulgi mới cười khổ nhận ra bản thân từ lúc nào đã không mang theo chìa khoá nhà rồi. Đành gõ cửa thôi.
Cốc…Cốc…
Đợi hồi lâu sau cũng có người ra mở cửa, là Yerim. Đứa nhỏ tội nghiệp, vừa nhìn thấy Seul đã reo lên vui mừng gọi a di và Yoo lão sư. Kang Seulgi có điểm thắc mắc, cớ gì đã cùng một chỗ mà Jimin vẫn để Yerim gọi là lão sư. Có phải hay không loại xưng hô đó nhắc nhở thân phận của hai người?
Seulgi len người bước vào nhà liền bị mùi hương thức ăn quen thuộc làm tâm tình tốt hơn đôi chút. Nhưng chỉ mấy giây sau đó khi tầm mắt bắt gặp những thay đổi tuy không lớn nhưng cũng không còn như cũ của căn nhà làm nàng nhíu này. Bức hình 3 người vẫn như cũ là 3 người, nhưng thay vì Yerim lên má nàng, thì bây giờ là Jimin hôn lên má Minjeong, vươn tay ôm Yerim. Ảnh của nàng ở đâu? Bức ảnh cũ được lồng khung cẩn thận đặt ở bên cạnh, bất quá vẫn được lau dọn cẩn thận. Bộ sofa mà Yoo Jimin vẫn hay cằn nhằn làm hỏng lưng đã được thay bằng ghế nhung đắt tiền êm dịu, ngay cả tv cũng là loại màn hình phẳng cỡ lớn, hẳn là mua cho Yerim luyện phim rồi.
\”Kang cup A, cuối cùng cũng chịu về nhà thăm bậc trưởng bối nga~\”
Hẳn nhiên không cần nhìn, Seulgi nhắm mắt cũng có thể đoán ra loại thanh âm kia là từ ai phát ra. Trong căn nhà nhỏ xíu của tiểu khu này, không phải chất giọng ngây thơ của hai dì cháu nhà họ Kim thì người còn lại tất nhiên là Yoo Jimin yêu nghiệt. Mà sự thật chứng minh, suy đoán của Kang Seulgi quả không sai. Quay về hướng giữa phòng khách, mái tóc màu nâu được uốn lọn kĩ càng là thứ đầu tiên đập vào mắt Seulgi. Mà kế bên lại là tiểu Yerim quấn quít đòi Jimin thứ gì đó mà nàng cơ bản nghe không hiểu.
\”Ân, về rồi.\”
Seulgi đành đem đầu gật nhẹ, xem như đồng tình đi. Nhưng người sắc bén như Jimin làm sao không nhận ra ngu ngốc của người kia từ khi bước vào. Nàng nheo mắt nhìn hai bọng mặt lớn đến dọa người cùng quầng thâm mất hết cả mỹ quan khuôn mặt, chỉ có hai khả năng thôi. Một là lao lực quá độ dẫn đến thiếu ngủ kinh niên, còn hai… Mà hẳn là khả năng thứ 2 rồi, nếu không Seulgi cũng sẽ không như thế buồn rầu. Đối với những người có chút kiên nhẫn quan sát, kì thực Seulgi luôn là người rất dễ đoán, thậm chí chỉ còn thiếu bước đem bút lông đem toàn bộ viết lên mặt mà thôi. Mà Jimin cũng biết, nữ nhân khi yêu thì cái gì cần chia sẻ sẽ chia sẻ, nếu họ muốn giữ cho mình thì dùng kềm cạy miệng ra cũng không thu được kết quả gì. Nàng nhe răng cười, đem bộ CD mới toanh vừa xuất ra thị trường dúi vào tay Seulgi, còn nhướn mày mấy cái ra vẻ: Cô nên biết ơn tôi đi!
Quả thực Seulgi vài giây đầu nhìn thấy cũng có chút bất ngờ kinh hỉ đi, nhưng rất nhanh sau đó cũng bị tâm trạng nặng nề đè xuống mạnh mẽ. Thoáng thấy biến đổi của Seulgi, Jimin dâng lên một chút lo lắng. Nguyên lai nếu là bình thường khi nàng chọc ghẹo Kang Seulgi cup A, nhất định ngu ngốc sẽ giãy nảy đòi lại công bình cho bằng được, hay như bộ CD mới đưa, hẳn là gìơ đã nhảy cẫng lên vui sướng, không như tình hình hiện tại…
\”Tiểu Kang về rồi sao? Ngồi ngồi đi, sắp có buổi trưa rồi!\”
Minjeong ló mặt ra từ căn bếp quen thuộc với cái tạp dề hình thú mỏ vịt Perry mà năm ngoái nàng mua cho Kim lão gia, chỉ khác là mái tóc vốn xoăn dài đã bị tên ác ôn nào xẻo hết cả đoạn chỉ còn ngang vai mà thôi. Bất quá cũng rất hợp với Minjeong. Kang Seulgi cuối cùng cũng tìm được chút ấm áp khi về nơi bé nhỏ này.
Tài nghệ của Minjeong quả không thể chê vào đâu cho được khi chưa đầy 30 phút sau, một bàn toàn món Seulgi thích đã được dọn ra. Gà hầm thuốc bắc, gà chiên muối ớt, canh đậu hũ bào ngư, còn có cả thịt heo ram… Chỉ cần ngửi qua cũng đã thấy đói vô cùng rồi ah!
\”Tiểu Seul, mau mau đi rửa tay rồi ăn.\”
Minjeong kéo Seulgi ra khỏi bàn ăn đẩy thẳng vào phòng tắm quen thuộc rửa sạch tay chân. Sau đó mới lôi ra bàn ăn bày ra chén đũa cho Seulgi bắt đầu.
\”Thơm quá! Tôi nhớ mấy món cậu nấu khủng khiếp!\”
\”Nhớ thì về nhiều một chút, có vợ y như rằng quên mất bạn bè!\”
Jimin suýt chút nữa phụt cơm. Muốn trách cũng không biết nên trách bảo bối của nàng đơn giản hay ngây thơ đây, bao nhiêu chuyện không nhắc lại đem đúng cái chuyện người ta không muốn nhắc tới phanh khui. Kang Seulgi vừa nghe đến Bae Joohyun sắc mặt liền trầm xuống thấy rõ, nhưng rất may đã mau chóng lấy lại nét gượng gạo nãy gìơ.
\”Ân, sẽ thường về.\”
\”Mua kẹo cho Yerimie nữa!\”
Yerim chu ra cái mỏ nhỏ xíu dính toàn là mỡ thịt đòi hỏi, bất quá Seulgi cũng hào phóng đáp ứng hảo hảo một phen.
\”Về còn giúp tôi cọ nhà vệ sinh.\”
Tất nhiên người nói là Yoo Jimin rồi. Mặc dù bộ dáng điềm tĩnh như thế nhưng có trời mới biết tâm nàng đang thế nào lo sợ khi nghĩ đến thảm cảnh đó. Nhớ có lần đòi hỏi quá đáng khíên Minjeong không thể nào xuống giường đi làm, thế là 1 tuần sau đó, hình phạt kinh hoàng mang tên \”cọ rửa nhà vệ sinh\” bắt đầu giáng xuống đầu Jimin đáng thương. Mà điều đó cũng đồng nghĩa với ăn chay, mà ăn chay thì thà đem nàng chém thành chục khúc bỏ sông Hoàng Hà còn bớt đau khổ ngứa ngáy hơn! Nghĩ đến Jimin còn cảm thấy rợn hết da gà.
\”Chị nói gì đó Jiminie?\”
Nghe không ra uy hiếp! Tuyệt đối là ôn nhu hỏi thăm!
\”Ah haha… chị có nói gì đâu… Ah hahaha\”
Hiện tại, nhai, nuốt và im lặng chính là ba tuyệt đỉnh công phu Yoo Jimin nhất định phải tuân thủ nha!
\”Còn cậu, ăn nhiều vào. Ốm thành dạng này, teo tóp tốn công tôi vỗ béo mười mấy năm!\”
Minjeong chuyển hướng trút giận lên đầu Kang Seulgi. Mà điều đó cũng là hiển nhiên. Chỉ còn lại mỗi đứa cháu gái đáng yêu và Kang Seulgi, hổ dữ nào lại ăn thịt con đúng không? Cho nên liền chén của Seulgi bắt đầu đầy ắp thức ăn, chồng chất đến muốn đổ xuống bàn nhưng Kim đương gia vẫn không có buông tha ah…
JM: Không phải lỗi tôi!
SG: Không phải cô thì còn ai????
JM: Cô đừng có mà vu khống!
MJ *liếc mắt* : cuộc tình dù đúng hay sai, người thấp giọng vẫn là người sai! Cho nên mau ăn hết chỗ thức ăn này mới được đứng lên!