Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 61. Đi sớm về khuya – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 61. Đi sớm về khuya

Bae Joohyun là người đầu tiên phản ứng lại khi nghe thấy thanh âm quen thuộc từ phía sau. Đến khi nàng quay ra để chứng thực, Seulgi đã muốn chết trân tại chỗ vì nhìn thấy Son Seungwan.
\”Seul… Sao em lại tới đây?\”
Seulgi nhíu mi gắt gao, không phải vì tới mới phát hiện được chuyện này. Nên biết ngày nào Seulgi cũng hỏi thăm Joohyun về chuyện ở công ty, nhưng Joohyun lúc nào cũng nói không có gì mới. Không có gì mới thì lúc này làm gì phải lộ ra bộ dáng như làm chuyện mờ ám như vậy?
\”Em đến không đúng lúc sao?\”
Seulgi cười khổ. Lần trước nhìn thấy hai người gần gũi ở bar tuy đã được Joohyun trấn an rằng Son Seungwan chẳng qua là bạn từ nhỏ thôi nhưng tâm Seulgi không thể nào yên được. Trong ánh mắt người kia khi nhìn Joohyun vẫn mang tia khát khao không nói nên lời. Mà Seulgi lại không có cách nào nói cho bảo bối hiểu.
\”Kang tiểu thư, đến rất đúng lúc nga~…\”
Thanh âm ngả ngớn của Seungwan vẫn như cũ khiến Seulgi cảm thấy chán ghét. Không đúng, là phi thường không muốn nghe thấy. Chỉ cần nghĩ đến việc Seungwan ra sức câu dẫn bảo bối nhà nàng là trong lòng lại sinh ra loại tư vị không nói ra lời. Có cần thiết phải giấu nàng không?
Dường như Joohyun nhận ra được ánh mắt ai oán của Seulgi, tâm nàng cũng theo đó chùn xuống. Nàng khẽ thở dài, đem đống tài liệu gấp lại để một bên. Mà Son Seungwan hình như cũng cảm thấy ngột ngạt, không nói hai lời liền vén mái tóc đỏ sang một bên, đứng dậy bước ra khỏi văn phòng tổng tài, trả lại cho hai người không gian riêng.
Lúc Seungwan bước qua Seulgi, thật sự nàng rất muốn trêu chọc một chút, nhưng xem vẻ mặt nghiêm túc của tiểu ngu ngốc kia chỉ sợ là thực sự sinh khí rồi đi. Tốt nhất vẫn nên vì Bae Joohyun thì hơn.
Cánh cửa vừa khép lại Joohyun đã bật dậy khỏi sofa tiến đến bên Seulgi.
\”Seul, em tìm chị có việc sao?\”
\”Phải có việc em mới được tìm sao?\”
Kang Seulgi lập tức đáp trả. Nàng là sắp tức giận đến chết rồi mà Joohyun còn có thể hỏi nàng kiểu câu như vậy sao? Seulgi không có nhìn Joohyun, trực tiếp bước đến bàn tròn giữa phòng đặt thức ăn xuống. Bae Joohyun tựa hồ cũng nhận ra mùi hương thoát ra từ hộp đựng, mỉm cười ôn nhu bước lại ôm Seulgi từ phía sau.
\”Seul, đừng tức giận.\”
Seulgi im lặng không nói một lời nào, cật lực không để ôn nhu làm lung lạc ý chí muốn tra hỏi rõ.
\”Cô ta ở đây làm gì?\”

\”Ai?\”
Bae Joohyun vừa mở hộp cơm vừa cố tình hỏi lại Seulgi khiến nàng suýt chút nữa hộc máu vì tức giận. Mới vừa rồi ai còn tác quái trong này vậy mà bây giờ đã hỏi là đại nhân vật nào sao?
\”Nàng là luật sư tạm thời của công ty.\”
\”Vì sao lại là cô ta?\”
Joohyun dừng đũa đang gắp thức ăn trong một khoảnh khắc, sau đó tiếp tục động tác mà không trực tiếp trả lời câu hỏi của Seulgi. Mà điều này lại khiến Seulgi phi thường sốt ruột. Xưa giờ Bae Joohyun làm việc luôn quang minh chính đại, cho nên chỉ cần hỏi đến, nàng cũng không chần chừ trả lời ngay. Không như bây giờ, thậm chí người ngốc như Seulgi cũng nhìn ra có chút bất đồng kì quái.
\”Vì sao lại là Son Seungwan?\”
\”Nàng là một luật sư rất giỏi. Hơn nữa cũng lớn tuổi hơn em, không nên gọi họ tên người khác.\”
Nắm tay Seulgi siết chặt thành một đoàn. Nguyên lai không những mờ ám, mà còn bảo vệ cho Son Seungwan nữa. Rốt cuộc mọi chuyện là sao đây? Bae Joohyun không muốn nói nhiều. Biết rõ Seulgi đang dùng ánh mắt ai oán nhìn nàng nhưng lại cố tình phớt lờ đi. Có những chuyện Seulgi tốt nhất vẫn không nên biết thì tốt hơn cho bản thân Seulgi cùng mối quan hệ của hai người.
\”Em nấu ăn thật ngon.\”
Bae Joohyun ngước mặt nở một nụ cười ôn nhu đối Seulgi, tựa như đem mọi chuyện ban nãy chôn vùi không thiếu một phân. Nhưng đối với bản tính trẻ con chấp nhặt của Kang Seulgi mà nói, thế nào lại dễ dàng cho qua. Nàng bắt đầu cúi đầu hờn dỗi, không thèm để ý đến Bae Joohyun nữa. Rõ ràng là đang có chuyện giấu nàng, vì cớ gì lại không nói ra?
\”Seul?\”
Seulgi không thèm đáp, trực tiếp dọn dẹp hết cơm nước bỏ lại vào hộp, toan bỏ ra về. Nhưng động tác lại bị Bae Joohyun ngăn lại. Seulgi nhìn ra điểm khó xử của người đối diện, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha.
\”Buông tay em ra, em đi về.\”
Joohyun không nói câu nào, dùng sức kéo người bên cạnh vào lòng. Hơi thở nàng có chút khẩn trương, tựa như tâm tình loạn thời lúc bấy giờ nhưng nhất định không để lộ ra cho Seulgi biết.
\”Đừng như thế, tin tưởng chị có được không…\”
Thanh âm dường như muốn vỡ òa vì xúc động, Bae Joohyun siết chặt có thể Seulgi lại mà tấm lưng không ngừng run rẩy. Tựa hồ như chưa bao giờ chứng kiến bộ dáng khổ sở của bảo bối khiến Seulgi cũng muốn quên đi trách cứ mà mới vừa nãy còn sôi sục. Bỏ đi, nếu bảo bối không muốn nói, nàng cũng không nên truy hỏi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.