\”Buông ra!!!!\”
Đứa nhỏ bị trói chặt tay chân bằng dây thừng vùng vẫy thoát ra khỏi sự khống chế của những bóng người xa lạ. Nó hét to, đem hết khí lực la hét trong tuyệt vọng, đến nỗi cổ họng cũng đau rát trầy trụa cũng không ai đến giải cứu nó. Khoang miệng bỗng chốc bị lấp đầy bởi thứ dơ bẩn. Nước mắt không biết đã chảy ra bao nhiêu, đã thấm ướt bao nhiêu mảng áo quần cũng không có tiến triển.
Lại là cây đàn dương cầm bằng thủy tinh… Người ngồi bên đàn kia là ai? Nó muốn chạm đến, nhưng cơ thể lại bị một lực đạo kéo đi không kiểm soát, trả lại vẫn chỉ là mảng tối đen…
Trên đời này liệu có còn người quan tâm yêu thương nó hay không? Nó không biết nữa. Chỉ biết rằng lúc này, cơ thể đầy vết bầm tím cùng đầu óc choáng váng báo hiệu cực hạn của cơ thể một đứa nhỏ. Ngạt quá… Nó không thở được! Nó mơ hồ tìm nơi bấu víu nhưng mọi thứ lại biến thành khoảng không tối đen trước khi nó kịp chạm đến.
Hình ảnh lại đột ngột chuyển về nơi tăm tối lạnh lẽo…
Đứa nhỏ đáng thương dùng sức đập đầu mình vào tường mong tìm lại chút tri giác. Nhưng mọi thứ trả về chỉ là mảng mờ nhạt. Không một ai đến, không một người thân, chỉ có đau đớn và tuyệt vọng. Từ cổ họng đau rát, nó cố gắng gào lên mấy tiếng thảm khốc.
Ai đó…Làm ơn…Tôi ở đây…!
Kang Seulgi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng một cách dữ dội. Nàng bật dậy khỏi giường hét lên một tiếng hoảng hốt đến nỗi đánh thức luôn người nằm bên cạnh. Bae Joohyun cùng Seulgi xuất viện đã hơn nửa tháng nhưng trái ngược với vết thương đã bắt đầu kéo mài lành lặn của Joohyun thì tình hình của Seulgi ngày một tồi tệ hơn. Cứ mỗi đêm buông xuống, Seulgi lại bị hành hạ bởi cơn ác mộng không biết từ đâu kéo đến. Trong mơ, lúc nào Seulgi cũng có cảm giác rất đau đớn về thể xác lẫn tinh thần.
Joohyun vội vã lấy khăn đặt cạnh lau mồ hôi đọng lại trên trán cho Seulgi cùng ôn nhu vuốt ve cái lưng đang kịch liệt run rẩy kia. Tầm mắt ngày càng rơi vào đáy vực khi chứng kiến Seulgi vẫn không ngừng thở dốc hoảng loạn. Nửa tháng nay chính mắt nàng nhìn thấy Seulgi phải đối mặt với ám ảnh tâm lí, tâm cũng không tốt hơn bao nhiêu.
\”Seul… Em không sao chứ?\”
Joohyun đợi hơi thở Seulgi ổn định lại mới lên tiếng đánh động. Thanh âm vỗ về thực sự đem Seulgi về thực tại. Nàng chậm rãi nhìn vào đáy mắt toàn là lo lắng của người đối diện mà vừa thấy có lỗi vừa không nói ra tư vị gì. Vì nàng mà nửa tháng không có ngày nào bảo bối được ngủ một đêm ngon giấc. Ban ngày Joohyun phải chiến đấu với hàng đống công việc tồn đọng ở công ty vì nhập viện, lại còn cấp hẳn Seulgi ở nhà nghỉ ngơi một mình chống đỡ. Thế mà đến tối cũng không được ngủ một giấc yên lành.
Seulgi gục đầu vào vai Joohyun, thanh âm yếu ớt vang lên trong căn phòng u tối.
\”Em xin lỗi…Thật xin lỗi…\”
Có thể nhìn ra Seulgi khổ sở đến mức nào khi mảng áo ngủ của Bae Joohyun chẳng mấy chốc đã thấm ướt nước mắt của người kia. Nàng từ nhỏ đã không giỏi dỗ dành người khác, nên ngoài đặt tay lên tấm lưng kia vỗ về, Joohyun cũng không biết làm gì khác.
\”Seul, không sao… Không sao đâu.\”
Câu trấn an khiến Seulgi nghe thuộc lòng trong những ngày qua bất quá vẫn khiến nàng bình tâm lại rõ rệt. Bảo bối yêu nàng, nàng hiểu. Nhưng làm khổ bảo bối, không. Nàng nhất định không để chuyện đó xảy ra.
\”Hyun, chúng ta đi ngủ tiếp đi.\”
Joohyun liếc nhìn đồng hồ. Cũng đã gần rạng sáng rồi. Nàng nhẹ nhàng vuốt tóc Seulgi, sủng nịch hôn lên trán người yêu. Nếu có thể giúp Seulgi giải tỏa hay tâm sự để giảm đi nỗi ám ảnh tâm lí thì nàng nhất định sẽ dốc hết sức.
\”Seul, chúng ta nói chuyện đi.\”
Seulgi vùi đầu càng sâu vào hõm vai người kia Ân một tiếng như muỗi kêu. Đồng thời tay vòng ra sau ôm thân thể vì nàng gầy đi một vòng vào lòng.
\”Seul có thích đi công viên không? Cuối tuần này chị dẫn em đi.\”
Joohyun cố tăng âm lượng làm câu nói mang ngữ khí hào hứng hơn. Bất quá đối với Seulgi bây giờ thì không gì tốt hơn những tràng trấn định như vậy. Minjeong và Yerim mỗi ngày đều sang đây thăm hỏi mang theo kẹo Mỹ, còn Jimin tuy mồm miệng châm chọc đủ thể thoại nhưng thực chất cũng là quan tâm nàng đi. Trên hết là lão bà trong lòng này, không những yêu thương sủng nịch mà còn cố tình mang những thứ tốt đẹp nhất cho nàng nữa. Nếu nói không cảm động là giả.
\”Em muốn đi. Nhưng Hyunie sẽ mệt mỏi.\”
\”Không mệt. Cuối tuần chị dẫn em đi, chịu không?\”
\”Được…Đã lâu em không có đi.\”
\”Ở đó có rất nhiều thứ nha! Chị sẽ dẫn em đi chơi trò chơi, ăn kem, cắm trại… Seul có thích không?\”
Seulgi đã trút hơi thở cùng giao sức nặng cơ thể lên người Joohyun. Nàng lên tiếng gọi lần nữa.
\”Seul…?\”
Vẫn không trả lời. Phỏng chừng vì quá mệt mỏi mà ngủ quên mất rồi. Joohyun gỡ vòng tay Seulgi ra rồi đặt nàng nằm ngay ngắn trên giường. Cái chăn dày phủ kín cả cơ thể gầy yếu của Seulgi. Sau khi xong xuôi, Joohyun luyến tiếc vuốt ve cái mũi cao của Seulgi cùng sườn mặt hốc hác một chút mới chịu rời giường bắt đầu một ngày mới. Mọi thứ đều cật lực nhẹ tay để tránh đánh thức Seulgi đang thiếp đi.
Đến khi ánh nắng rực rỡ của ông mặt trời rọi vào mặt Seulgi, cô mói mê man mở ra mí mắt nặng nề. Căn phòng như thường lệ chỉ còn lại mình cô trong khi tư vị của Joohyun vẫn còn lưu lại trong chăn. Nàng giống như hài tử lưu luyến, liền rúc đầu vào chăn hưởng thụ thêm một chút nữa mới chịu tỉnh hẳn.