*Trong tưởng tượng của Minjeong*
Người ta hay nói trong mấy tiểu thuyết ngôn tình, nữ chính sẽ gặp nam chính soái ca trong một tình huống cẩu huyết nào đó, ví dụ như đụng nhau té rồi dẫn đến tình cờ hôn môi, sau đó sẽ phát sinh tình cảm làm thành câu chuyện tình yêu đẹp đẽ của hai người lưu danh thiên cổ.
Minjeong không có đọc tiểu thuyết ngôn tình, chỉ là Seulgi thì có. Mà lão thái thái họ Kang lại nói cực nhiều, do vậy nên Kim lão gia cũng coi như biết chút ít đi. Cho nên tình huống trước mặt sẽ rất đẹp nếu…
*Trong thực tế*
Minjeong ngã chổng mông lên trời, nửa người trên đè lên bộ ngực cup C của Yoo lão sư. Hẳn là thốn đến cực lạc đi… Minjeong trong một khoảnh khắc đã thầm cảm ơn ba mẹ sinh ra nàng cup B, nếu không chắc sẽ nát bấy rồi. Không những tư thế có phần quái dị, Kim lão gia còn liều mình đem hai bàn tay bình thường chỉ để bóp cò súng bao lấy hai khỏa của yêu nghiệt…
Thời gian cứ thế qua đi, xuân đi hè về thu sang đông tới, ước chừng qua khoảng 3 phút, rốt cuộc Yoo Jimin mới nhíu nhíu cặp chân mày gắt gao muốn đem cái Kim phụ huynh \”mặt thỏ ngọc nhưng bụng là bồ lang sói\” đẩy ra.
\”Kim phụ huynh, mau đứng lên…\”
Jimin muốn nhúc nhích cũng không xong, muốn đẩy ra cũng không đủ lực, đành phải lôi cái miệng độc địa thường ngày ra. Minjeong lén nuốt một ngụm nước bọt bởi vì xấu hổ không biết làm sao ah… Seulgi từng nói sẽ chỉ trao nụ hôn đầu cho bạch mã hoàng tử đời nàng, cho nên Minjeong cũng ngây ngơ nghe theo gìn giữ đến giờ phút này…
\”Cô! Mau đứng dậy…\”
Yoo Jimin quát thêm lần nữa, lần này đem hết khí lực đẩy Minjeong trên thân còn thẫn thờ ra một cái, thế là Kim lão gia một lần nữa bị ngã ngược lại ra đất, mông đang chổng cũng lật ngược tiếp đất.
\”Cô! Đau chết tôi!\”
Minjeong nhăn mày cố gắng xoa mông đứng lên… Ôi cái bàn tọa đáng thương của nàng. Có khi nào mới hôm qua cười Seulgi ngồi lên kẹo nên hôm nay liền bị quả báo như thế này không?
\”Cô còn nói! Chiếm tiện nghi còn khoe mẽ sao?\”
Jimin nhếch mi tức tối, đem quần áo chỉnh trang lại đàng hoàng sau cũng trừng lại với cô. Thể loại người gì mà thù dai, té muốn dập môi nàng, còn cố tình xoa bóp hai khỏa xong lại la làng như thế bản thân mới là người bị nạn.
\”Ai chiếm tiện nghi của cô? Cô…Cô cướp nụ hôn đầu của tôi thì có!\”
\”Có quỷ mới tin!\”
\”Cô mới chính là yêu nghiệt! Ngực bự ngu ngốc!\”
\”Không phải là ngực cô quá nhỏ nên ganh tỵ chứ?\”
\”Nhỏ em gái cô!\”
\”Cô biết em gái tôi ngực nhỏ?\”
\”Cô!!! Cô vô sỉ!\”
\”Thôi lắm lời! Cô mới là người cố tình!\”
\”Cô!\”
\”Cô cô cái rắm! Đừng tưởng cô là phụ huynh tôi không dám động tay chân nha!\”
Yoo Jimin bình thường thu liễm biết bao nhiêu để xây dựng hình tượng hiền thê lương mẫu hôm nay đều bị cái gọi là Kim thỏ ngọc phá hủy hoàn toàn. Nàng đem tay áo sơ mi vén lên để lộ cái hình xăm con chim đại bàng biểu tượng cho nữ nhân giang hồ đem dọa Minjeong. Nhưng…
\”Cô đem con chút cút xăm lên tay à?\”
\”Chim cút cái má! Đây là đại bàng!\”
Minjeong muốn cười. Nàng mím môi nhịn cười đến méo mặt. Bởi lẽ con chim \”không thể phân biệt loài\” trên tay Jimin không khác gì gà mái mẹ mà hồi nhỏ nhà nàng nuôi.
\”Ah…\”
Minjeong phát hiện môi mình có chút đau thì đem ngón tay lên muồn rờ xem, không chừng đôi môi mỏng mảnh của nàng đã bị tổn thương bởi cái iron lips của yêu nghiệt rồi.
\”Đừng động!\”
Jimin hùng hổ tiến lại nắm cổ tay Minjeong dọa Kim lão gia muốn nhảy dựng lên rút súng phòng vệ. Nhưng trái lại với tưởng tượng của Kim cảnh quan, Jimin chỉ là thấy môi thỏ ngọc chảy máu khá nhiều, chạm sẽ rất đau nên muốn ngăn lại thôi. Đồng thời Yoo lão sư còn đem cái khăn tay yêu thích mấy năm mới xài một lần ra để nhẹ nhàng lau đi máu trên môi người kia. Thấy chưa? Nàng chính là hài tử tốt nha! Không có như Minjeong tưởng tượng.