Jimin bị Ha Eunbi giữ lại trong căn biệt thự ngoại ô đến nay đã 1 tuần tròn. Mỗi ngày nàng đều để người đưa Jimin đi tham quan xung quanh, có khi còn tìm sủng vật mèo ba tư về cho cô vui chơi. Thế nhưng trái với những thứ đã từng yêu thích trước kia, Jimin hiện tại lại lãnh đạm và trầm tĩnh khó đoán đến đáng sợ. Ha Eunbi tìm mọi cách tiếp cận thế giới hiện tại của cô nhưng lại lực bất tòng tâm. Có lần nàng từng hối hận vì 4 năm trước nhẫn tâm gạt bỏ người kia ra khỏi cuộc sống của mình, để rồi 4 năm sau tự chuốc lấy khổ sở. Nàng yêu Jimin, thực sự yêu Jimin. Bất quá thật trớ trêu thay, đó là chuyện sau khi Jimin bước khỏi cuộc sống của nàng, Ha Eunbi mới chậm rãi phát hiện trái tim có bao nhiêu thổn thức vì nữ nhân họ Yoo.
Eunbi ngồi bên chiếc bàn làm việc bằng gỗ sang trọng, chồng tài liệu cao tựa núi lại không khiến nàng bận tâm bằng Jimin chống đối bằng cách nàng không thể ứng phó. Mái tóc đen buộc cao hiện lên dưới ánh nắng rực rỡ càng đem thân ảnh Ha Eunbi bừng sáng. Nàng khẽ nhắm mắt, dựa vào ghế.
Lần đầu tiên gặp Jimin… Có một chút kì lạ, có phải không do chính định mệnh sắp đặt?
—-
\”Yoo tiểu thư, làm ơn cho tôi cơ hội theo đuổi em!\”
Nam nhân với vẻ hớt hải chạy đuổi theo một nữ nhân đang tiêu soái giẫm giày cao gót về phía trước, một chút cũng không để tâm đến vẻ chật vật của người nam nhân sau lưng. Bất ngờ, nàng dừng lại trước một nữ nhân khác, ý cười trên môi lại càng đậm hơn.
Jimin quay phắt ra sau làm mái tóc nhuộm màu cầu vồng lả lướt bay trong gió, khó có thể tả được mức độ yêu mị của Jimin lúc này. Nàng híp mắt, dùng tay khoác lên tay nữ nhân tóc đen ngồi ở quầy bartender.
\”Cô ấy là người yêu tôi, anh hài lòng chưa?\”
\”Không thể nào!\”
Nam nhân kia trong ánh mắt lộ ra tia phẫn nộ cùng kinh hoảng, nhưng rất nhanh đã dùng định lực che giấu, lớn tiếng phản bác Yoo Jimin một thân váy trắng tinh khiết bất đồng với khí chất mị hoặc vốn có. Jimin cười lại, đem thân thể càng dính chặt vào nữ nhân tóc đen vẫn như cũ lạnh lùng liếc nàng một cái, không nói lời nào. Trong lòng Jimin lúc này, nam nhân kia chẳng qua là hạt bụi không đáng nói, nhưng nàng lại bị nữ nhân toàn thân hắc sắc này làm chú ý. Từ nhỏ đến lớn đều không ai chống đỡ được mị lực của mình, người này cư nhiên chỉ dừng lại động tác nhấp môi uống rượu trong chốc lát khi Jimin cố tình cạ vào thân thể nàng, thủy chung không có tia xấu hổ hay biến sắc nào trên mặt. Quả là thú vị!
\”Yoo Jimin, em đừng lệch lạc! Tôi sẽ làm em hạnh phúc hơn cô ta!\”
Nam nhân hùng hổ tiến lên phía trước muốn giật bàn tay đang nắm chặt lấy tay nữ nhân thần bí kia gắt gao. Nhưng là chưa kịp chạm đến, cơ thể người nam nhân đã bị lực đạo mãnh mẽ dùng sức đè một bên mặt xuống bàn rượu. Chỉ trong 3 giây, thậm chí cô còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy nòng súng lạnh lẽo kề lên thái dương nam nhân kia.
Mà người giơ lên án tử cho nam nhân xấu số đó lại không ai khác ngoài nữ nhân tóc đen mới vừa rồi còn ở bên cạnh mình. Thân thủ nàng không chỉ nhanh, dứt khoác mà còn vô cùng chuẩn xác đầy uy hiếp. Nói đến mức cường đại, Jimin nhị tiểu thư không phải chưa gặp qua loại đại nhân vật khí tràng áp đảo như vậy, nhưng nữ nhân tóc đen trước mặt lại khác biệt đến mức khiến nàng hồ nghi có phải đã hoài phí 18 năm cuộc đời bên một lũ vô dụng.
Mọi người xung quanh âu là cũng nhìn thấy cảnh này, nhưng kì lạ ở chỗ không ai dám lại ngăn cản. Dù là có thì khi nhìn thấy súng có kí hiệu đặc biệt trên tay nữ nhân tóc đen đều bị dọa chạy khỏi quán bar. Thế nến không khí vốn dĩ huyên náo bỗng nhiên trở nên trầm mặc lạ thường.
Qua nửa ngày không ai dám lên tiếng, nữ nhân tóc đen dí súng càng chặt hơn vào thái dương nam nhân kia. Lúc này anh ta mới lấy lại tinh thần bắt đầu van xin.