\”Bae tổng…\”
Quản lí Lee đứng một bên đã đi được mấy bước ly khai vẫn thấy tổng tài nhà mình chết trân tại chỗ nên có chút tò mò quay lại. Nhưng bất ngờ thay khi nàng bắt gặp biểu tình khác lạ trên gương mặt vốn vạn niên bất biến sắc kia liền bị dọa một trận chắc sẽ gặp phải ác mộng ít nhất vài tuần. Đôi mắt Bae Joohyun mở to dõi theo chuyện gì đó nhưng ẩn trong đó lại chính là lửa giận tưởng chừng có thể đem đốt cháy bất kỳ ai không may làm nạn nhân, hai vai và lồng ngực bắt đầu hứng chịu phập phồng kịch liệt vì cơn thở dốc của thân thể gầy yếu kia. Rõ ràng Joohyun không cho phép bản thân bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhất là trước mặt nhiều người như hiện tại, nhưng giờ phút này, cái gì cũng không còn ý nghĩa nữa. Gương mặt Seulgi ngây ngốc hiện ra trong đầu Joohyun, trực tiếp đem cơn giận kia thổi bùng đến đỉnh điểm.
\”Cô về Bae thị trước đi.\”
Trong khi quản lí Lee còn đang run rẩy vì băng tủa kéo đến bao vây không biết nên làm sao, Bae Joohyun lại một lần nữa đem trái tim nhỏ bé đáng thương của quản lý Lee làm cho ngưng đập trong mấy giây khi thanh âm băng lãnh mang theo sát ý vang lên. Lời vừa thoát ra khỏi cánh môi, Joohyun nghĩ cũng không nghĩ, liền theo bản năng giẫm giày cao gót từng bước về phía Yoo Jimin và \”tiểu tam\”, tóc nâu theo nhịp bước nhanh có hơi tán loạn về phía sau tạo cảm giác rất giống siêu mẫu đi trên sàn catwalk nếu không có cảm giác áp bách xung quanh.
\”Yoo Jimin!\”
Jimin và Minjeong còn đang tình nàng ý nàng dạo quanh các cửa hàng băng đĩa và quần áo trẻ con liền bị đạo âm thanh không biết từ đâu vang lên gọi lại. Jimin lập tức nghe ra ngữ khí vô cùng tức giận cùng vô vàn tia chán ghét trong thanh âm kia. Aiz…Thật phiền! Vừa mang Seulgi và Yerim dụ dỗ xong, nay lại gặp phải bóng đèn từ trên trời rớt xuống khiến Jimin bắt đầu sinh khí. Nàng quay phắt lại muốn kiếm kẻ gây chuyện, nhưng cái cau mày còn chưa kịp thành hình, mi tâm Jimin lại bị khí tràng bức người kia làm giãn ra đến cực đại. Nữ nhân đứng sừng sững trước mặt hai người khoác trên người bộ vest công sở có phần cứng nhắc bảo thủ, bất quá ngũ quan thanh tú theo phong cách cổ điển lại phi thường dung hòa khí thái. Nếu ví Yoo Jimin như cực phẩm mị hoặc câu dẫn với nét phong tình bẩm sinh thì nữ nhân kia lại hoàn toàn trái ngược cùng dáng vẻ nội liễm khó lường. Mà ngay lúc này, ngực người kia đang phập phồng thở dốc, động tác nhíu đôi mày tinh tế cũng đủ làm hai người ngẩn ra không hiểu nguyên do gì.
Bae Joohyun bước từng bước chậm rãi tiến lại chỗ Jimin trong khi con ngươi cật lực thu vào mắt hình ảnh nhỏ bé của Minjeong đứng bên cạnh cô. Tiếng giày lãnh mạc vang lên hồi lâu, cuối cùng song phương cũng cách nhau chưa tới 3 bước chân.
\”Yoo Jimin! Cô đúng là không có tư cách làm người yêu.\”
Chưa bao giờ Bae Joohyun dùng ngữ khí đay nghiến như vậy đối người khác cư xử, nhưng hôm nay, Jimin đã chạm đến điểm giới hạn trong lòng nàng. Kang Seulgi ngây ngốc đó chính là góc tối mà không ai được phép chạm vào. Dù rằng bản thân hèn mọn không dám thừa nhận tình yêu của cả hai, nhưng bắt nàng trơ mắt nhìn hạnh phúc của người kia cư nhiên đùa vui cùng tiểu tam bên ngoài, nàng nhất định không thể làm được.
Jimin nheo mắt nhìn Joohyun, không vội cùng không trì hoãn nghênh mặt đối lại lời buộc tội không biết từ đâu ra.
\”Cô là ai mà ở đây ăn nói xằng bậy?\”
Joohyun hừ lạnh, ánh mắt đột nhiên dừng trên người Minjeong có chút cay nghiệt. Dường như ngay lập tức, Jimin đem lão bà đặt ở sau lưng, cố tình muốn bảo hộ. Hành động này càng khiến tâm Bae Joohyun một trận phản cảm, liền kiềm chế không được mấp máy khóe môi.
\”Đã có người yêu còn cùng nữ nhân khác một chỗ, cô nói xem nhân cách cô để đâu?\”
Jimin lúc này cũng thật sự sinh khí, không hiểu nữ nhân điên này từ đâu ra mà ở đây ăn nói xằng bậy. Nhìn bộ dáng cũng là thân tây trang đắt tiền, nhưng lời nói lại hồ ngôn loạn ngữ, không phân đúng sai. Yoo Jimin nâng cao thanh âm, cố kiềm nén bản thân.
\”Cô lặp lại lần nữa!\”
\”Không phải sao? Tôi không cần biết cô là cái gì Yoo nhị tiểu thư, cũng không cần biết cô là có bao nhiêu nữ nhân bên ngoài, chỉ duy nhất với người yêu của mình, cô cũng không nên lừa dối trắng trợn như vậy!\”
Bae Joohyun không có bị ngữ khí đe dọa của Yoo Jimin dọa sợ, ngược lại không hề nể nang đem tình trường cùng hầu hết tin tức không tốt của Jimin đem ra buộc tội. Mặc kệ là sau này thế nào, giờ phút này nàng chỉ muốn lấy lại công bằng cho Seulgi mà thôi.
Minjeong đứng phía sau Jimin nghe cũng không thiếu chữ nào, bản thân không có cách nào vượt qua được lời buộc tội của nữ nhân kia, liền bị tác động không nhỏ. Đã có nghe qua Jimin tình trường không đơn giản, nhưng nàng vẫn không ngờ tiếng xấu lại lan xa như thế. Trong lòng Minjeong bất giác dâng lên sự tự vấn, không biết nữ nhân họ Yoo này đã kinh qua bao nhiêu nữ nhân, liệu tất cả những gì bây giờ người kia làm có chăng sẽ một ngày mất đi vì chán ghét?
Jimin nhíu mi gắt gao, thực sự nàng không sợ bản thân bị nhục mạ nơi công cộng, quan trọng là lời nói của người kia cư nhiên lại có thể dễ dàng ảnh hưởng tâm tình nhạy cảm của lão bà nhà mình, liền phản đối kịch liệt.