Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 23. Yoo Jimin làm chủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 23. Yoo Jimin làm chủ

Nhân sinh chính là cuộc đánh bạc không lường trước được kết quả. Cho nên được mất đôi khi chỉ cách nhau bằng một ranh giới thực mỏng manh mà chúng ta có thể dễ dàng bước qua lúc nào không hay. Nhưng vạn sự trên thế gian, nếu không dùng dũng khí đặt cược một lần, làm sao chúng ta biết được hảo tư vị mà nó mang lại. Tình yêu cũng vậy, cũng giống ván bài tùy thời, tùy vận, tùy đối tượng.
Kang Seulgi nằm trên giường mê man suốt từ hôm qua khi Jimin đưa về nhà. Minjeong là một đêm không ngủ túc trực bên giường Seulgi, bởi lẽ nàng dầm mưa đến nỗi toàn thân lạnh ngắt, đêm đến bắt đầu sốt cao bốc hỏa. 10 đầu ngón tay trầy trụa nát hết cũng được nàng sát trùng và băng bó kĩ lưỡng không để nhiễm trùng. Minjeong nhìn bằng hữu của mình suy yếu trên giường, lông mày cũng nhíu lại sắp in hằn lại dấu vết. Nàng thực sự không hiểu, điều gì lại khiến Seulgi bình thường vô tư, chỉ ham nhất là tiền và kẹo Mỹ lại trở nên thương tâm như thế. Nếu có thể, nàng tình nguyện chia sẻ bớt thứ mà coi đang phải chịu đựng.
\”Minjeongi, em để chị trông Seulgi cho.\”
Jimin đau lòng xoa đầu Minjeong, rồi trực tiếp quỳ xuống làm tầm mắt ngang với hai con ngươi đầy vẻ mệt mỏi của Minjeong. Tối qua Jimin cũng không có về nhà mà ở lại đây phụ giúp Minjeong trông coi Yerim và ra ngoài mua vài món ăn cho cả 4 người. Tận mắt chứng kiến Seulgi không hiểu nguyên cớ gì lại thành bộ dáng và lão bà nhà mình mệt mỏi bên giường suốt đêm không nghỉ, Jimin xót xa vô cùng. Không ít hơn mấy lần Jimin khuyên Minjeong đi nghỉ để nàng thay thế ở lại canh cho Seulgi, thế nhưng Minjeong chỉ lắc đầu lặng lẽ.
\”Jiminie, tiểu Kang làm sao vậy?…\”
Minjeong ngước lên đối mặt Jimin, biểu tình bất lực cũng khắc vào tâm khảm Jimin. Nàng khẽ đưa thân mình về phía trước, ôm ghì lấy thân thể nhỏ bé của Minjeong, tay phải bất giác đặt lên tấm lưng gầy yếu vỗ về an ủi.
\”Minjeongi, Seulgi sẽ không sao đâu. Chị sẽ không để em hay gia đình em có chuyện gì.\”
Dựa vào bờ vai ấm áp của Jimin, Minjeong chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Cảm thấy cơ thể bé nhỏ run lên từng đợt trong lòng mình, Jimin muốn dùng hết khả năng lau đi nước mắt cho con thỏ. Nhưng nàng lại biết, cách phát tiết duy nhất và tốt nhất bây giờ chính là khóc, cho nên đôi tay Jimin vẫn mạnh mẽ siết lấy Minjeong, từng đợt vỗ về nữ nhân trong lòng mang theo ôn nhu vạn trượng.
Cứ thế buổi sáng u ám trôi qua trong không khí trầm mặc của cả ba người. Jimin để Minjeong trong phòng Seulgi, bản thân nhanh chóng xuống lầu lái xe đi mua một ít điểm tâm sáng, hơn nữa Yerim vẫn phải đi học, nàng cũng có tiết sáng cho nên phải tranh thủ thời gian. Khi Jimin trở về, Yerim đã thay đồ xong xuôi ngồi ngay ngắn trên ghế trong phòng ăn, khuôn mặt còn gật gù, nhưng mọi thứ đã chỉnh tề. Jimin thầm cảm thán Minjeong dạy dỗ trẻ con tốt, từ nhỏ đã tập thói quen tốt cho Yerim, một mai nhất định sẽ có tiền đồ hơn người khác. Nàng mang phần súp gà dinh dưỡng nóng hổi đổ ra bát rồi mang ra bàn cho Yerim.
\”Tiểu Yerim, con mau ăn. Lát nữa cô sẽ chở con đi học.\”
Jimin trìu mến xoa mái tóc xoăn như bản sao của a di Minjeong, mang khăn ăn nhét vào áo như bình thường Minjeong hay làm.
\”Dạ, lão sư.\”
Yerim rất ngoan ngoãn cắm cúi ăn sáng không chút bướng bỉnh. Nó biết Seul a di đang bị bệnh, Minjeong a di nhất định sẽ lo lắng buồn bã, cho nên bản thân cũng ý thức được không nên bướng bỉnh vô cớ, hơn nữa Yoo lão sư mà nó thần tượng từ hôm qua đến giờ vẫn ở lại đây không rời đi, nhất định là rất cao hứng.
Jimin khẽ cười, nhìn quanh một lượt xem mọi thứ đã đâu vào đấy mới đem hai phần cháo vào phòng Seulgi. Bóng lưng Minjeong vẫn tịch mịch ngồi bên giường, Seulgi thì hình như khá hơn một chút, sắc mặt cũng không có trắng bệch dọa người như đêm qua. Jimin nhẹ nhàng đặt cháo lên tủ đầu giường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.