Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 19. Gian tình rành rành – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 19. Gian tình rành rành

Bae Joohyun đúng 7h30 đã có mặt tại dưới cao ốc Bae thị như cái đồng hồ sinh học không bao giờ biết trễ. Công ty đã vượt qua kỳ thường niên đầu tiên ngoài cả mong đợi, cho nên tâm trạng nàng cũng vì thế tốt lên không ít. Chuyến đi Gangnam vào 2 tuần trước cũng coi như phần thưởng cho toàn thể nhân viên đi. Chỉ có…Nhân sinh là hàng loạt những câu chuyện biến đổi không ngừng, hay người ta còn nói, cuộc đời con người không có mạch truyện, nó là thứ cứ tự nhiên đến, tự nhiên gây náo động tâm can ta, rồi lặng lẽ hay mãnh liệt ra đi thì còn tùy thuộc vào cách chúng ta giải quyết. Tỷ như quan hệ của Bae Joohyun và Kang Seulgi, cuối cùng tiểu ngu ngốc vẫn không có một lời tự thú vào lúc mà nàng mong chờ nhất. Nàng không biết tâm ý Seulgi, cũng không muốn suy đoán lung tung. Joohyun từ nhỏ đã được dạy cách dùng hành động đưa ra kết luận hướng suy nghĩ đối phương, nhưng nàng là tuyệt không muốn đem nó áp dụng lên tiểu ngu ngốc. Nàng cũng từng tự hỏi bản thân, có phải là thích Seulgi không? Rồi tự trả lời bằng hàng đống ngổn ngang không lời giải đáp. Thích? Bae Joohyun băng lãnh đến từng tuổi này cũng chưa biết quan tâm ai ngoài ba mẹ nuôi có công dưỡng dục thì làm gì thấu được thích đến tột cùng là loại mỹ cảm gì. Nhưng nàng biết rằng mỗi khi tiểu ngu ngốc xuất hiện trước mặt nàng, mặc dù chỉ là những hành động nhỏ nhặt nhất như cái cắn môi thường ngày, hay thói quen ăn kẹo Mỹ bị nàng phát hiện sẽ nuốt luôn cục kẹo vào bụng… cũng sẽ khiến tâm nàng vui vẻ hẳn lên.
Joohyun sải những bước dài quanh Bae thị một vòng thị sát. Chính là còn quá sớm nên hầu như nhân viên còn chưa thấy mặt đâu. Nàng thỉnh thoảng sẽ chỉnh lại bình hoa đặt lệch, sẽ thu dọn một ít tài liệu còn bừa bãi trên bàn cho nhân viên. Bae Joohyun không phải người cầu toàn, nhưng chung quy với nàng, cái gì cũng phải có trình tự quy luật. Tâm huyết 7 năm nay đổ vào Bae thị kể từ khi tốt nghiệp đến nay, nàng tuyệt sẽ không để ai tổn hại đên nơi này. Sau khi hài lòng với tất thảy, nàng mới bước vào thang máy bấm số 15, cũng chính là khu của ban điều hành công ty, bao gồm cả văn phòng tổng tài của nàng.
Joohyun đi ngang qua bàn làm việc của Seulgi, nàng còn chưa đến. Phải rồì, tiểu ngu ngốc đó là chúa đi trễ, làm sao xuất hiện vào giờ này được. Joohyun nhoẻn miệng cười một cái, lắc đầu thầm mắng bản thân sao lại quá để ý đến Kang Seulgi, sau cũng nhanh chóng mở cửa văn phòng của mình chuẩn bị một ngày làm việc mới. Thế nhưng cuộc sống lúc nào cũng có những bất ngờ không ngờ mà chúng ta nên tận hưởng nó hơn là cảm thán. Tỷ như lúc này, trên bàn làm việc của Bae tổng lại xuất hiện một hộp cháo gà, lại còn đúng khẩu vị nàng thích đang bốc khói thơm lừng. Nàng nhướn mi có hơi kinh hỉ, đột nhiên tầm mắt hướng đến tờ giấy note dán kèm trên hộp cháo.
\”Bae tổng, ngày mới tốt lành. Ăn khi còn nóng!\”
Nét chữ nghệch ngoạc này, kiểu thái độ này, còn không phải tiểu ngu ngốc hay sao? Bae Joohyun cười đến vui vẻ, bản thân nhanh chóng đem hộp cháo thổi thổi từng ngụm nuốt vào bụng. Seulgi ah Seulgi, rốt cuộc tôi và cô là loại quan hệ gì, tình cảm gì…Tôi cũng không biết nữa! Vì sao cô không can đảm hơn chứ?
Kang Seulgi đứng núp sau cánh cửa phòng tư liệu đã được một lúc. Nàng từ khi nào thì có thói quen đi làm sớm? Chính là từ ngày đó thấy nữ nhân băng lãnh kia mặt mày tái mét, đau đớn ôm dạ dày khiến lòng nàng cũng muốn thắt lại không lí do. Mà Yoo lão sư đã nói, cách tốt nhất để làm tan băng chính là hơ lửa từ từ, không được quá vội sẽ làm hỏng đại sự, không ôm được mỹ nhân ngược lại còn bị ghét bỏ. Cho nên cứ y theo sách lược Jimin đã vạch ra, Seulgi tìm cách xâm nhập cuộc sống Joohyun từng chút một, mà bắt đầu là bữa sáng ấm áp mỗi ngày cho nàng. Đối với Kang Seulgi, ăn được ngủ được mới là tiên, cho nên tất nhiên là đại mỹ nữ đem định lí này áp dụng lên mọi người!
Thế nhưng còn một lí do khác khiến Kang thái thái hăng say như vậy, đó là mỗi khi Bae Joohyun đi ngang bàn làm việc của nàng mỗi sáng sẽ tự nhiên nở một nụ cười có thể làm hoa nhường nguyệt thẹn. Mà bản thân Kang thái thái lại yêu đến muốn chết nụ cười đó. Joohyun rất ít khi cười, nhưng mỗi lần cười lại khiến tâm Seulgi loạn lên, tim muốn nhảy ra ngoài, não ngưng trệ, tay chân không thể hoạt động. Cho nên Kang thái thái từ nhỏ ngây thơ vô tư nay đã \”có chiều sâu\” hơn trong vô thức.
Seulgi thoáng thấy bóng dáng Bae đại nhân khuất sau cánh cửa văn phòng mới len lén chui ra ngoài, trên miệng ý cười còn dưa dứt. Kang thái thái đang tự sướng tinh thần mãnh liệt các bạn ạ! Nàng tự vẽ ra viễn cảnh Bae đại bông hậu sẽ cảm động vì mấy hộp cháo thơm phức mà nhào vào lòng nàng nói yêu!!!
Nhưng chưa kịp đạt đến \”khoái cảm\” khúc cuối, Bae Joohyun đã đẩy cánh cửa ra dọa Seulgi sợ muốn phun nước miếng. Khuôn mặt đại nhân vẫn lạnh đến ngưng đọng không khí xung quanh, khuôn mặt vẫn rất xinh đẹp, cơ mà ánh mắt lại có chút gì đó khác lạ, ẩn chứa nhiều hơn ý ôn nhu ư? Seulgi ngốc mãi mãi cũng sẽ không nhận ra gì đâu!
\”Kang Seulgi, cô đi xuống dưới lầu lấy một phần sandwich trứng và nước trái cây lên đây cho tôi.\”
Nói xong Bae Joohyun quay phắt người trở lại văn phòng bỏ lại Seulgi ngơ ngác đang nghĩ lung tung. Có phải cháo ít quá không đủ cho đại nhân ăn không? Nếu vậy lần sau nhất định sẽ mua nhiều hơn. Mà…Bụng dạ Bae đại nhân to như vậy sao? Ăn một hộp cháo to cũng không no? Seulgi gãi đầu mấy cái, cũng không dám chậm trễ phi như bay xuống nhà ăn công ty. Sau khi \”thu hoạch\” xong xuôi, nàng như con tuấn mã phi thẳng vào phòng tổng tài của Bae Joohyun.
\”Bae tổng…thức ăn đây.\”
Bae Joohyun ngẩng đầu khỏi đống tư liệu, nhàn nhạt trong ánh mắt nhìn Seulgi có chút trìu mến.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.