Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 126. Sinh thần đoàn viên – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 126. Sinh thần đoàn viên

\”Bà nội cha đứa nào dám vẩy mực lên túi Gucci của bố vậy?\”
Yoo Jimin tức tối lôi cái túi Gucci thời thượng mình vừa mua tuần trước để dành cho mấy dịp di lễ tiệc, mới chỉ tí tởn mang đi dạy một lần liền bị lũ nhỏ vẩy mực trúng mà bản thân không hề hay biết. Thiệt nóng trong người mà!
\”Ai biểu chị mang túi xịn đi, không phải em đã nói mang cái em mua là được sao?\”
Minjeong khẽ cười nhẹ, nghiêng đầu hôn lên má Jimin đang ửng hồng vì tức giận. Mới đó màu hồng ngay sau cái hôn liền trở thành đỏ rượu đẹp mắt. Chớp một cái, Jimin ho khan mấy cái, quay lại ôm lão bà vào lòng khều khều cái cằm nhỏ đáng yêu, mắt nheo lại gian ác.
\”Em nghĩ chồng em dễ dàng bị thu phục vậy sao?\”
\”Vậy…phải làm sao đây ah…\”
Nàng cố nhịn cười bày ra vẻ mặt ngây thơ như thật sự không biết phải làm sao. Thậm chí biểu tình trên gương mặt còn đồng điệu phối hợp hỗ trợ, này một cái cắn môi gắt gao, này hai ngón tay đặt trên lưng Jimin vuốt ve ôn nhu khiêu khích, Yoo yêu nghiệt trong ba giây liền xụi lơ như bãi nước.
\”Mindoongie…\”
\”Hay tiểu nữ đây hiến dâng cho người nhé!\”
Minjeong lật ngược tình thế áp Jimin xuống giường, ngồi trên người nàng ta đong đưa qua lại kích tình. Jimin nhìn chăm chú đến nước miếng cũng quên nuốt, đành xấu hổ để nó tuôn ra hai bên mép trong vô lực. Không hiểu Minjeong học từ đâu ra mấy cái chiêu câu dẫn dễ sợ này, để cho mỗi khi nhìn thấy đều là hằng đêm sanh ca.
\”Tiểu thiếp nguyện trao…\”
\”Không… À… Tối nay sẽ lấy… Bây giờ chưa cần dâng…\”
Jimin mò tay lên eo nàng ngăn lại động tác lắc lư càn rỡ. Chỉ sợ nếu không dừng lại kịp thời, hai nàng sẽ không kịp đi đến buổi tiệc quan trọng hôm nay.
\”Vậy còn tức giận túi xách dính mực không?\”
Thanh âm ngân dài như thấm vào xương tủy Jimin, khiến nàng có chút mê mẩn gật đầu, rồi lại lắc đầu.
\”Không giận… Hết rồi.\”
\”Tốt.\”
Nói trở mặt liền trở mặt, Minjeong lưu loát đứng dậy từ trên người Jimin trở lại với đồng đồ chưa ủi xong. Bất quá nhìn theo cái mông đầy đặn kia, cô lại không nhịn được dâm tà muốn sờ lên.
\”Jiminie! Đã nói tối mới dâng!\”
\”Còn hai tiếng, chị chỉ cần 20 phút đã có thể đại công cáo thành!\”
\”Ah…\”
—–
\”Seul, em sao còn chưa chuẩn bị?\”
Bae Joohyun thay y phục đã chỉnh tề bước ra khỏi phòng nhưng Seulgi vẫn còn đang nhâm nhi chocolate chôm được của Yerim trên sofa, tựa hồ chuyện sắp tới không hề liên quan đến nàng.
\”Hả?\”
\”Mau đi thay đồ, chị để sẵn cho em rồi mà.\”

Joohyun giật lấy thỏi chocolate trên tay người kia đem cất vào tủ lạnh, sau đó quay người trừng mắt hăm họa Kang Seulgi.
\”Em mau đi thay đồ đi.\”
\”Không đi! Em mới không cần ăn sinh nhật bà ấy!\”
Đối với Seulgi sinh khí thất thường, nhất là những vấn đề nhạy cảm mà cả hai ít khi nhắc tới, Bae Joohyun sớm đã muốn quen thuộc rồi. Nàng thở dài, đem tóc vén qua một bên gọn gàng ngồi xuống cạnh Seulgi bướng bỉnh.
\”Bà ấy là mẹ em mà, có đứa con gái nào không mừng sinh nhật mẹ mình chứ.\”
Seulgi trề môi ủy khuất. Cái gì sinh nhật, bà ta năm nay cũng bốn mươi bảy tuổi rồi, ít nhất đã hưởng thụ qua hơn 20 lần tổ chức yến tiệc, nay lại còn bày ra tiệc gia đình lớn tưng bừng ở biệt thự Im Yoona, đây có phải là đang phanh khui tuổi già ập đến không vậy?
\”Em không muốn đi.\”
Kang Seulgi ương ngạnh quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn Joohyun nữa, chỉ sợ người kia ôn tồn một lúc, bao nhiêu quyết tâm của nàng cũng không cánh mà bay. Joohyun cũng hết cách với tiểu ngu ngốc, đành đem ra chiêu bài cuối cùng mà nàng có thể hạ xuống.
\”Không đi, vậy cái hộp xanh này đem vứt được rồi.\”
Vừa nghe đến cái hộp xanh, Seulgi đã giật bắn người quay lại nhìn chằm chằm người bên cạnh. Từ khi nào mà nàng ra lại phát hiện ra sự hiện diện của cái hộp đó vậy? Nàng rụt rè vươn tay muốn bắt cái hộp, ai ngờ lão bà xấu xa lại không toại nguyện đem giấu ở sau lưng. Seulgi lí nhí muốn đòi, nhưng lại sợ tâm ý bản thân bị nhìn thấu.
\”Đưa… Đưa em…\”
\”Thứ này nếu không đi sẽ vô nghĩa, thà là vứt đi.\”
Kang Seulgi chột dạ rụt cổ, cái gì vô nghĩa chứ? Nàng là cất công lật tung Seoul mới tìm được đôi đồng hồ cổ này tặng cho mẹ của Hwang đại minh tinh nha. Còn Han Seohyun chỉ là người thụ hưởng ké thôi, xin nhắc lại người có sinh thần hôm nay lại được hưởng dụng đồ của người còn lâu mới tới sinh thần.
\”Quà cũng đã mua, em còn không chịu thừa nhận sao?\”
\”Em…\”
Seulgi phát hiện gần đây bản thân ngày càng giống ai đó nàng không muốn giống nhất, nhưng lại không tài nào chối bỏ được. Cho nên điều này cũng khiến nàng buồn phiền vô cùng. Giật lấy cái hộp xanh sau lưng Joohyun, tiện thể hôn lên môi anh đào hé mở mê người kia, nàng mới hài lòng tiến về phòng ngủ mặc chiếc váy cam phối đen sang trọng mà vợ nàng chọn cho.
\”Seul, đừng hành hạ chính mình nữa. Những thứ đáng giá chúng ta đều phải nỗ lực trân trọng và gĩư lấy, chị biết em hiểu mà.\”
Tiếng nói từ sau lưng nàng vang lên, Bae Joohyun đang ôn nhu giúp nàng cột dây váy cuối cùng trong lúc bản thân còn đang thất thần.
\”Em chỉ cần thời gian, đôi khi không phải nói bỏ xuống liền có thể không nghĩ ngợi.\”
Xoay đầu chạm vào đỉnh đầu Joohyun, Seulgi khẽ nở nụ cười hạnh phúc. Viến mãn nhất trong cuộc sống không phải là có thật nhiều tiền, cũng không phải công danh địa vị quá mức kinh thiên, chỉ cần có một gia đình luôn yêu thương mình, một lũ bạn bè sẵn sàng đem nàng ra làm trò tiêu khiển nhưng những lúc nguy cấp luôn ở đó bên nàng, như thế đã dủ rồi.
—–
Thời điểm Seulgi và Joohyun đến biệt thự Im gia thì Minjeong và Jimin đã có mặt đầy đủ, thậm chí còn cùng nhau thưởng thức đĩa mới của Hwang đại minh tinh. Kang Seulgi đầu tiên là nheo mắt tìm kiếm Yerim trong rừng mỹ nhân. Còn vì sao phải tìm? Hẳn nó là người bày mưu cho nàng muộn mất đoạn đầu bộ phim vì cố tình hẹn sai giờ.
\”Kim Yerim! Ngươi giỏi nha!\”
\”Á Yoona a di, Tiffany tỷ tỷ! Seul a di ăn hiếp con!\”
Còn chưa kịp xử trảm tên đầu xỏ thì nó đã kiếm cớ chạy đến bên hai nhân vật không ai dám lên tiếng mắng mỏ. Quả nhiên là đứa nhỏ thông minh, à không, chính à quỷ quyệt nha!
\”Seulhyun, chị đến rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.