\”Chúng con từ lâu đã thân thiết hơn quan hệ đối tác.\”
Seulgi gượng gạo nở nụ cười trao cho Bae phu nhân, trực tiếp cắt ngang câu nói của Bae Joohyun còn chưa kịp hoàn thiện. Ánh mắt đầy hàm í của nàng toàn bộ đều đặt lên người Joohyun. Nữ nhân kia lúc nãy không phải là muốn như thế ra quỹ trước mặt mẹ mình chứ? Bae Joohyun dù có muốn càn rỡ Seulgi cũng không thể nhắm mắt hùa theo cho được. Bây giờ mỗi bước đều cần suy tính thật kĩ càng trước khi quyết định, tùy tiện hạ xuống một quân cờ cũng có thể khiến giông tố ập đến.
\”Vậy con càng phải giúp bác khuyên bảo tiểu Hyun! Mau mau dựng vợ gả chồng đi thôi.\”
Bae phu nhân nguyên lai là chưa từng thấy qua con gái bị ai khống chế như thế, lòng vừa sinh ra tia kinh ngạc vừa ẩn chút vui mừng, có lẽ Seulgi sẽ thật sự giúp bà khuyên bảo được đứa con gái cứng đầu kia. Đôi mắt trìu mến nhìn Seulgi, mang theo còn là tia hy vọng tràn trề.
Seulgi ngồi đối diện cười càng thêm sáng lạn, tựa hồ lời nói kia không hề ảnh hưởng đến tâm tư nàng một chút nào. Liếc mắt nhìn Joohyun một chút, Seulgi dâng lên tiếu ý hào sảng đáp lại.
\”Bae phu nhân yên tâm, Bae tổng bộ dáng lớn lên thật rất liêu nhân, chẳng qua nàng…có tiêu chuẩn đặc biệt thôi.\”
\”Vẫn cứ là mau mau tuyển lựa đi.\”
Bae phu nhân chỉ có thể ra sức hối thúc, cơ bản chuyện tiêu chuẩn của lũ trẻ bà một chút cũng không hiểu được. Chỉ cần con gái thấy tốt thì bà sẽ liền cho là tốt không đắn đo. Nay nghe Seulgi hứa hẹn giúp đỡ khiến tâm bà không khỏi vui vẻ hơn rất nhiều. Kết thúc cuộc nói chuyện, Seulgi rất nhanh liền tư duy hậu sự. Nếu hiện tại tiếp tục ở lại, rất có thể sẽ khiến Bae phu nhân sinh ra nghi ngờ, bởi vậy nàng tìm một cái lí do thân bất do kỉ hướng Bae mẹ vợ thú nhận, liền trở lại phòng ngủ thu dọn.
Đang lúc đem ví tiền bỏ vào túi xách nhỏ mà người kia chuẩn bị cho nàng, từ phía sau bất ngờ lại ập đến cỗ mùi hương thân quen đem nàng ghì chặt. Joohyun yên lặng dựa vào lưng Seulgi cảm nhận nhịp tim của người trước mặt đang vì hành động của nàng mà nhiễu loạn. Rõ ràng Seulgi chỉ cao hơn nàng 5cm, vậy mà khi đôi con ngươi chạm nhau say đắm, nàng lại có cảm giác Seulgi có thể gánh cả bầu trời vì nàng. Thực vững chắc, mà cũng thật khiến người ta an tâm.
\”Xin lỗi em…\”
Thanh âm rất nhỏ như cơn gío thoảng qua phát ra từ đầu môi Joohyun. Nàng xấu hổ, vô cùng xấu hổ với dũng khí tình yêu của Seulgi. Khi nàng ta có thể vì nàng chống lại cả mẹ ruột, vì nàng hét lớn với thế gian thừa nhận thì năm ngón của nàng chỉ dám đan thấu với Seulgi trong bóng tối. Khoảnh khắc nhìn thấy khóe môi kia dâng lên mang theo nặng trĩu tâm sự, nàng bất giác muốn làm càn một lần. Nhưng bất ngờ thay, người luôn khao khát công khai đó lại lên tiếng ngăn nàng lại. Ánh mắt yêu thương che chở, hành động vị tha mà Seulgi trao nàng, tuyệt sẽ không có người thứ hai trên thế gian.
\”Ngốc, sao lại xin lỗi em?\”
Seulgi quay nửa đầu ra sau, tình cờ chạm phải đỉnh đầu Joohyun. Nàng lặng lẽ dựa vào đó bật cười, hai tay ôm lấy \”càng cua\” ở trước bụng.
\”Có hay không yêu em nhiều hơn?\”
\”Ân.\”
Vốn chỉ là nói đùa thôi, không ngờ Joohyun lại nghiêm túc trả lời. Seulgi quay người đối diện người mình yêu, kiềm lòng không được hôn lên má Bae Joohyun.
\”Em đi một chút, chiều sẽ quay lại.\”
\”Dùng xe của chị đi.\”
\”Không sao, em đi taxi là ổn. Chị ngược lại, mau mau đến Bae thị trấn áp lòng dân, phỏng chừng họ lại nghĩ ai mà ác ôn, bắt mất tổng tài đại nhân của họ giấu nhẹm đi luôn thì oan lắm!\”
Đối với gương mặt biểu cảm vô cùng chân thật của Seulgi, Bae Joohyun dù có ủ rũ cách mấy đều phải gĩu bỏ cười rộ lên. Kỳ thật nếu Seulgi muốn chọc nàng cười, điều duy nhất cần làm là đứng bất động hai phút ngắn ngủi, tự khắc hạnh phúc sẽ khiến nàng vui vẻ cong khóe môi.
\”Vậy em đi cẩn thận. Chiều gọi cho chị, chị sẽ đến đón em.\”
\”Được!\”
Cuối cùng vẫn là Seulgi khách sáo tiễn Bae phu nhân xuống bãi giữ xe. Ngay khi bóng dáng người kia khuất dạng, một người áo đen ngoài dự kiến không biết xuất hiện từ lúc nào bỗng nhiên đi tới gần Seulgi.
Dù sao cũng từng học qua Karatedo, nàng rất có ý cảnh giác lùi về sau. Nhưng tựa hồ càng tiến gần, ngũ quan của kẻ lạ mặt lại càng làm Seulgi kinh ngạc. Cố lục lại kí ức, kia chẳng phải là vệ sĩ kề cận nhất của em gái mình sao? Vì sao anh ta lại xuất hiện ở đây được?
\”Đại tiểu thư, đây là món quà nhị tiểu thư tặng cô nhân dịp xuất viện.\”