Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Chap 119. … – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Winrina – Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối - Chap 119. ...

Seulgi đứng trước gương trong nhà tắm quan sát chính mình liền phát hiện hàng loạt dấu hồng thuận để lại. Không thể nghi ngờ là vết tích hoan ái Joohyun cố tình lưu ở từng nấc da thịt của nàng. Ngón tay vươn lên chạm vào xương quai xanh dày đặc ấn kí, khóe môi nàng bất giác bật cười hạnh phúc. Chưa bao giờ trong ngần ấy thời gian Seulgi chứng kiến một Bae Joohyun mãnh liệt đến thế, mà có lẽ đó cũng là lần duy nhất người kia gạt bỏ lí trí để hòa vào cuộc vui nàng dựng lên.
Nơi tư mật tuy ẩn ẩn đau nhức nhưng nỗi tê dại kéo dại lại không cách nào xóa đi, Seulgi kéo dây áo ngủ để nó tuột xuống sàn nhà tắm, một nước bước đến bồn nước nóng ấm áp mà người kia vì nàng chuẩn bị. Kỳ thật suy cho cùng cũng đã rất lâu không có về lại nơi này sinh hoạt nhưng không vì thế mà quên đi bố trí xung quanh.
Bồn rửa mặt được Joohyun thay bằng loại thượng hạng hơn cái cũ bằng đá, ngay cả kệ đựng sữa tắm cũng mới được lắp vào thêm sau khi nàng đi. Nhắm mắt thư thái ngâm mình, tâm trí Seulgi như thoát lìa khỏi cơ thể bay đi tận nơi nào xa xôi. Nhớ đến hai năm trước nàng từng làm lỗi lầm không thể tha thứ với Joohyun, ra sức tổn thương người từ đầu tới cuối luôn yêu thương nàng, Seulgi nhíu mày tự trách với nắm tay chặt chẽ siết lại dưới làn nước.
Đến khi cơn buồn ngủ lần nữa kéo tới, cô mới bất đắc dĩ hé mi tiếp nhận ánh sáng.
\”Cái gì kia?\”
Mắt nàng chạm phải cái hộp đủ màu sắc nằm gọn gàng trong góc bồn tắm, hơn nữa lại được gói bằng giấy ruy băng rất đẹp và tinh tế. Không kiềm được tò mò, cô vươn người lấy nó xuống khỏi giá, tháo xuống sợi dây siết chặt cổ lọ.
\”Haha, giỏi cho chị nha!\”
Từ trong hộp nhỏ xinh, Seulgi lôi ra một cục kẹo Mỹ bỏ vào miệng. Mùi vị vô cùng thơm ngon và quen thuộc, chẳng phải là loại yêu thích của nàng sao? Gật đầu bật cười liên tục, cô không khỏi bùng nổ hạnh phúc vì sự ngây ngô đáng yêu của vợ mình. Bae Joohyun trên thương trường có bao nhiêu ghê gớm, so ra chỉ thua em gái mình mà thôi, thế nào trong chuyện yêu đương lại như con nít mới học cách thỏa mãn người yêu vậy?
Tắm cũng muốn mục da, Seulgi quyết định đóng hộp kẹo lại để lên kệ, chọn cho mình bộ đồ màu trắng thuần khiết với áo sơ mi đắt tiền và quần tây ôm lấy hai đùi thon gọn mê người. Đợi nàng sấy tóc xong, bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì. Seulgi mang theo chút mong chờ bữa sáng đầu tiên mà vợ yêu làm cho mình. Nghĩ vậy càng khiến bước chân nàng gấp rút hơn.
\”Tiểu Joohyun, Seungwan đã khỏe hẳn chưa?\”
Thanh âm khác lạ vang lên ở phòng khách trực tiếp đem bước chân Kang Seulgi ghim tại chỗ, đến khóe môi cong lên cũng dần dần hạ xuống trở lại trạng thái lãnh mạc thường ngày. Tuy hai năm không có nghe qua nhưng loại thanh âm chững chạc khiến người ta không thể nào quên đi của Bae phu nhân lại làm cô có chút lo sợ. Lùi lại hai bước, Seulgi không định ra mặt bởi rất có thể sẽ làm bất lợi cho Bae Joohyun.
Nàng chọn cách quay lại phòng ngủ, nhưng khuỷu tay lại đụng trúng bình hoa trên tủ khiến nó rơi xuống đất vỡ toang. Seulgi nín thở, thầm nghĩ không ổn. Nàng đem cái khăn trải của chính cái bình hoa ban nãy trải ra, tay thoăn thoắt thu dọn mạnh thủy tinh trên sàn. Có lẽ do tốc độ quá dồn dập, ngón tay thon dài không may bị mảnh sắc nhọn cứa vào ứa máu. Nàng nhíu mày, cũng không dám lên tiếng.
\”Kang Seulgi, đừng!\”

Ngay khi nàng ngẩng đầu lên, bóng dáng của Bae Joohyun từ đâu đã xuất hiện ở lối đi hành lang. Seulgi ngơ ngác nhìn Joohyun lao tới, khẩn trương dùng khăn tay băng lại ngón tay nhuộm đỏ một màu dữ tợn của nàng. Dường như máu không chịu nghe lời cứ chảy ra, Joohyun trực tiếp bỏ ngón tay nàng vào miệng. Chạm đến mảng ấm áp, Seulgi nhịn không được cái nhíu mày gắt gao.
\”Đau không?\”
Joohyun thổi nhẹ nhẹ lên chỗ bị rách, ngữ khí ôn nhu đến khiến người ta buông ra vài phần nghi hoặc. Thủy chung không có chút do dự, Seulgi tuy rất bối rối nhìn Bae phu nhân đứng ở phía sau Bae Joohyun nhưng trên gương mặt bày ra lại là thái độ cung kính cần có đối với bậc tiền bối. Nếu đã như thế, nàng cũng không có cách nào ngoài đối mặt với tình hình, chỉ cần diễn tốt vai diễn bằng hữu, nàng cam đoan có thể vượt qua ải này.
\”Joohyun, được rồi, tôi không sao đâu.\”
Nếu còn tiếp tục lau, chỉ sợ da nàng sẽ bị chà xát mà tróc ra mất. Nhưng khi nàng bắt gặp tia trách móc pha lẫn ủ rũ trong mắt Joohyun, Seulgi liền hiểu được vừa rồi nàng ta là vô cùng lo lắng. Mỉm cười trấn an Bae Joohyun, Seulgi đứng dậy hướng đến Bae phu nhân cúi đầu.
\”Bae phu nhân, xin chào. Hẳn là rất lâu không gặp.\”
Đối với loại chào hỏi cung kính này, Bae phu nhân đương nhiên nhận ra Seulgi là đứa trẻ được dạy dỗ vô cùng cẩn thận. Nhưng ngũ quan này… Hẳn là có phần quen thuộc đi, tựa hồ đã thấy qua ở đâu.
Seulgi giữ nguyên bộ dáng tươi cười, vươn tay ra tự giới thiệu mình.
\”Cháu là Kang Seulgi, hai năm trước từng làm thư kí cho Bae tổng. Chúng ta có gặp qua hai lần.\”
\”Thì ra là cháu sao?\”
Đáy mắt bae phu nhân chợt lóe sáng nhìn Seulgi, trong đó còn chứa tia kinh ngạc và vui mừng. Đứa nhỏ này dù là ngày xưa hay hiện tại đều đem đến cảm giác sạch sẽ và thanh thuần, vô cùng thuận mắt bà. Nay trưởng thành không ít, chẳng trách khiến bà nhận không ra.
\”Vâng, rất vui được gặp lại phu nhân.\”
\”Mẹ, để con xử lí vết thương cho nàng đã.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.