Joohyun nhíu mày nghi hoặc đưa mắt xác định lời nói vừa rồi có thật là Seulgi nói ra. Chỉ thấy hiện trên gương mặt ửng hồng còn chưa kịp hồi phục sau trận càn rỡ ngoài cửa lại càng là đỏ ửng dồn dập. Ngực nàng ta phập phồng gồng gánh hô hấp khẩn thiết, bộ dáng thật giống người vợ nhỏ khao khát. Còn về việc khao khát thứ gì, Bae Joohyun sống đến 30 tuổi cũng không phải vô ích. Tầm mắt thoáng chút bối rối, nàng cật lực né tránh tia dục vọng ánh lên từ phía đối diện đâm xuyên qua lớp phòng bị tiết chế đã lâu không bị kích động.
\”Hyunie… Đừng tránh né em…\”
Seulgi nhất định không buông tha cho vợ mình một giây ngại ngùng nào, bước lên áp hai tay lên gò má hồng hào đem ngũ quan hoàn mỹ kia chân chính đối mặt. Joohyun không thể vùng vẫy, hay nói khác đi là không tồn tại ý định phản kháng gần gũi như vậy. Hai bên má truyền đến cảm giác tê dại, khiến cho từng tế bào đều dâng lên cơn khát cực điểm.
\”Chúng ta…\”
Ngón tay thon dài bất giác đặt lên phiến môi toan hé ra mở lời, dần dần chuyển xuống cái cằm thon nhỏ yêu kiều lướt qua. Chỉ là động tác đơn giản khiêu khích nhưng lại khiến cơ thể Joohyun căng cứng báo hiệu phòng tuyến sắp bị người trước mặt phá hỏng mất.
\”Em…muốn…chị muốn em.\”
Thanh âm vừa trào ra đầu môi, Kang Seulgi đã bá đạo ôm chặt Joohyun vào lòng, cánh hoa mê người tiếp tục tìm đến chốn cũ liêu nhân quấy phá. Lần này không đơn giản là trêu chọc như ngoài cửa, tính xâm lược và nhu cầu khẩn thiết của Seulgi đều được Joohyun chân chân thật thật cảm thấy thông qua từng cái tiếp xúc gắt gao. Đầu lưỡi nàng ta quấn quanh cùng nơi không xương đồng dạng trong miệng nàng, chốc chốc sẽ dùng nó liếm lộng xâm chiếm toàn khoang, làm cho hô hấp của Joohyun ngày một khó khăn.
Seulgi vặn vẹo đòi hỏi, Bae Joohyun cứng đờ phản ứng yếu ớt, cứ như thế dây dưa rất lâu. Cho đến khi Seulgi cảm thấy bất lực muốn bỏ cuộc, hai cánh tay đặt bên hông vợ yêu có chút buông lỏng hạ xuống hai quả kiều độn săn chắc. Nàng cúi thấp đầu, chôn vào hõm vai Joohyun buồn bã lên tiếng.
\”Em xin lỗi… Làm chị khó chịu.\”
Mặc dù không giấu được thập phần thất vọng vì dục vọng bị chối từ, thanh âm vang lên bên tai Joohyun từ sớm cũng đã nhiễm phải chút khàn khàn đặc trưng cho khao khát chân chính của nữ nhân. Không phải nàng không muốn, mà chính là khuất mắt tuy được bỏ xuống nhưng bóng ma vẫn như thế trường kì ở lại ám ảnh tâm trí nàng. Bae Joohyun an tĩnh rất lâu, đợi cho hơi thở bên tai mình khôi phục lại trạng thái bình thường, nàng mới đem bàn tay lên vỗ về tấm lưng gầy gò của Seulgi.
\”Em đói không? Chị nấu cơm cho em nha.\”
Ôn nhu như vậy không thể phủ nhận là liều thuốc đánh bay gần hết ủy khuất trong lòng nàng. Seulgi từ hõm vai ngẩng mặt, treo trên môi là ý cười mãn nguyện gật đầu.
\”Đã rất lâu không có ăn, em thật mong chờ!\”
\”Vậy được, em mau đi tắm đi. Lúc ra sẽ có một bàn sơn hào hải vị đợi, được không?\”
Không khí trầm mặc bị đánh vỡ bởi tia lạc quan bất ngờ dâng lên từ phía cả hai. Dưới ánh nắng rực rỡ của ngày trong xanh, Bae Joohyun cười đến sáng lạn nhìn theo bóng lưng Seulgi đi vào phòng ngủ. Cho đến khi cánh cửa đem người thương nàng che lấp, Joohyun mới hồi phục bộ dáng điềm tĩnh rút điện thoại ra bấm dãy số quen thuộc.
\”Alo…\”
Chuông chờ chỉ vang lên hai hồi, bên kia liền có người nhấc máy. Thanh âm chứa vạn phần uể oải nhưng đầy tà mị dĩ nhiên là của Son Seungwan rồi.
\”Cậu đã gửi hồ sơ cho tôi chưa?\”
Tài liệu về buổi triễn lãm ra mắt bộ sưu tập ảnh chụp mới nhất của người mẫu quảng bá cho căn hộ mới vẫn chưa được Son đại nhân chuyển cho nàng, không thể nghi ngờ là làm phiền lòng lão phật gia họ nguyên tên tắc này rồi.
\”Ưm… Tài liệu… Xong rồi… Gửi… Ah… Mai gửi… Ưmmmm… Nhanh quá! Eunbi… Chậm… Tôi…\”
Tiếng thở dốc vang lên bên kia đầu dây đi kèm loại thanh âm ái muội rên rỉ sung sướng của Seungwan làm hai má Bae Joohyun đỏ ửng thành quả gấc. Nhanh chóng cúp đi, tránh để nó đầu độc não bộ thanh tâm quả dục của nàng, Joohyun quăng luôn điện thoại lên sofa bất mãn. Có lẽ nào hôm nay là \”quốc tế làm yêu\”,nếu không vì sao người người nhà nhà đều thi đua làm chuyện xấu hổ ban ngày ban mặt thế này?
\”Bỏ đi, trùng hợp thôi…\”
Bae Joohyun tự trấn an bản thân hồi lâu cũng thôi suy nghĩ về mấy chuyện \”không dành cho 18-\” đó, bắt tay vào làm bữa trưa thịnh soạn cho Seulgi. Nhớ rõ nàng ta thích nhất là bắp cải, Joohyun cố tình chọn món thập cẩm đầy dinh dưỡng nấu cho tiểu ngu ngốc…à không, là tiểu yêu tinh của nàng. Nhà bếp vắng lặng đã lâu đột nhiên có tiếng chén nồi sinh động vang lên, giống như một lần nữa được sống lại.
Lúc gần hoàn thành món cuối cùng, Joohyun vốn dĩ mang tâm tình vui vẻ vô cùng mang chảo thịt bày ra dĩa, ai ngờ tiếng thét nơi hoang dã từ phòng ngủ đã thành công đem tâm nàng treo lên tận mây xanh.
\”Ahhhhhhhh!!!!!!!\”
\”Seul, có chuyện gì vậy?\”