[Winnysatang] [Abo] Anh Thương Em Nhé? – Chap 9: Cái bẫy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 58 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Winnysatang] [Abo] Anh Thương Em Nhé? - Chap 9: Cái bẫy

.
.
.

Sau ngày Satang có ý thức trở lại, Winny lập tức bố trí đội ngũ bác sĩ tiến hành chữa bệnh, chạy đua với thời gian để bước vào giai đoạn điều trị thứ hai.

Ban đầu trạng thái tâm lý còn chưa ổn định,
Satang từ chối mọi sự chuẩn bị của Winny, may là sau những ngày anh và chú Us không ngừng cố gắng, cuối cùng Satang cũng chịu phối hợp điều trị.

Vì để chăm nom cho cuộc sống hằng ngày của
Satang tốt hơn, Winny mời dì giúp việc quay lại.

Sau quãng thời gian ngắn nghỉ ngơi, sức khỏe và tinh thần dì đã hồi phục mười phần như mười, dì cũng lo cho tình trạng của Satang, vậy nên vừa nghe Winny nói hiện tại cậu đang cần người chăm sóc liền lập tức thu dọn hành lí quay lại cùng Winny.

Căn hộ hiện tại ở bốn người có hơi chật, Winny không thể không tăng tốc kế hoạch thâu tóm nhà Sereevichayasawat, sớm cho Satang được quay lại cuộc sống tự do dưới ánh nắng mặt trời.

Có dì giúp việc và chú Us lo lắng cho Satang, Winny cũng yên tâm hơn, tạm thời không cần lo chuyện nhà, anh dồn toàn lực cho trận chiến thương mại sắp nổ ra với nhà Sereevichayasawat.

.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng ngờ mùa hè đã tới.

Cuối xuân, Winny nhớ ra mình cần đưa thêm quần áo hè cho Satang.

Nhớ đến năm ngoái, lần đầu anh đưa Satang đi mua quần áo, Omega gầy gò nhìn một đống túi lớn túi nhỏ đồ ở cốp sau xe, tuy chẳng để lộ cõi lòng háo hức của mình, nhưng niềm vui đã giấu đầy đáy mắt.

Rồi sau đó, Winny biết được từ chú Us, hồi còn ở nhà Sereevichayasawat, Satang luôn phải mặc lại những bộ quần áo cũ không ai cần đến của người giúp việc, đau lòng đến trằn trọc cả đêm.

Hồi đầu Winny hay hỏi Us chuyện khi trước của Satang, về sau lại nhận ra những chuyện cũ kia đều là nỗi đau chẳng đứt, anh không còn dám chủ động vạch trần vết sẹo ấy nữa.

Chỉ một vết thương đã đủ khiến cậu đau đến sợ, thật chẳng hiểu sao Omega yếu đuối bất lực này có thể vượt qua được bao năm qua.

Từ khi bắt đầu quá trình điều trị thứ hai đến nay, Satang vẫn luôn uống thuốc đúng giờ, ngoài ra còn phải thường xuyên nhận tư vấn tâm lý.

Mỗi ngày Satang phải dùng rất nhiều thuốc, những loại thuốc này lại khó uống, có đôi khi cậu uống được một nửa thì bắt đầu buồn nôn, bật khóc ném chai thuốc xuống đất, có làm thế nào cũng chẳng chịu uống nữa, dùng cả socola dỗ dành vẫn không thay đổi.

Chỉ khi Winny tự đút thuốc, Satang mới nhăn mặt cố nuốt.

Cuối cùng Winny cũng tranh sủng thắng đám socola một lần.

Anh nhận ra, sau một thời gian điều trị, Satang đã có chuyển biến tốt, nhưng ngày nào cậu cũng sống trong lo âu.

Mỗi tối đi ngủ Satang đều không đám tắt đèn, đã vậy còn cần xác nhận nhiều lần Winny vẫn luôn ở bên mới dám chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau lại tỉnh dậy thật sớm để chờ Winny.

Mỗi lần Winny đi tắm, cậu sẽ đứng ngoài cửa phòng vừa run rẩy vừa khóc, mãi đến khi Winny bước ra mới dần hồi phục tinh thần.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.